Tôi đây, bên bạn - Đến mức vô hình
- CN, 11/01/2026 - 01:58
- Lm Minh Anh
TÔI ĐÂY, BÊN BẠN
“Đức Giêsu từ miền Galilê đến sông Giorđan, gặp ông Gioan để xin ông làm phép rửa”.
“Thiên Chúa cứu chúng ta không từ một khoảng cách, nhưng từ bên trong thân phận của chúng ta!” - Dietrich Bonhoeffer.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa tạo nên một cú sốc khá lặng lẽ - Đấng Vô Tội chen chân vào hàng tội nhân. Không hào quang, không lối riêng; chỉ một Con Người đứng sát những phận người; “không từ xa, nhưng từ bên trong”, chỉ như muốn nói, ‘tôi đây, bên bạn!’.
Ngài là người tôi trung không bẻ gãy cây lau bị giập, không dập tắt tim đèn leo lét - bài đọc một. Ngài không làm đau thêm những gì đã đau, không giày xéo thêm những gì giập gãy. Ngài không đến để phân loại ai xứng, ai không xứng, nhưng để giữ lại sự sống đang heo hắt giữa vỡ vụn của phận người. Quyền năng của Ngài không phô trương, nhưng kiên nhẫn ở lại. Luca tóm tắt, “Đi tới đâu là Người thi ân giáng phúc tới đó” - bài đọc hai. Ngài chữa lành không bằng lệnh, mà bằng sự hiện diện, đứng cùng, chạm vào vết thương của họ mà không quay mặt đi. Chính ở đó, một lời không thành tiếng vang lên bên trong những ai được Ngài chạm đến - ‘tôi đây, bên bạn!’. “Người quan trọng nhất trong đời là người chia sẻ nỗi đau và chạm vào vết thương của chúng ta bằng một bàn tay ấm và dịu dàng!” - Henri Nouwen.
Chúa Giêsu chấp nhận lẫn vào đám đông vô danh, bị hiểu lầm, bị đánh đồng với những kẻ cần sám hối. Tình yêu thật không cần giữ khoảng cách an toàn; nó dám trả giá bằng uy tín, sự thoải mái, bằng cả sự thương tổn của chính mình. Vì thế, Giorđan không chỉ là dòng nước, mà là nơi Thiên Chúa chọn đứng vào đáy bùn của kiếp người. Ngày lễ hôm nay đặt lại câu hỏi cho đời sống Kitô hữu chúng ta. Tôi quen đứng trên để khuyên nhủ, đứng ngoài để phán xét, đứng xa để giữ sạch mình? Nhưng Nước Trời không mở ra bằng ‘khoảng cách đạo đức’, mà bằng sự ‘ở bên’; một chỗ ngồi cạnh người đang kiệt sức, một sự lặng thinh trước nỗi đau không có lời giải, một sự nhẫn nại với một người khó chịu. “Linh hồn được chữa lành khi ở với người khác, không phải bằng cô lập!” - Fyodor Dostoyevsky. Đó là những “dòng Giorđan” rất thật của đời thường.
Anh Chị em,
“Nhưng từ bên trong!”. Như vậy, Thiên Chúa không cứu con người từ trên, nhưng bằng một sự dám đi xuống. Ngài bước xuống vùng thấp nhất, nơi chỉ còn sự trần trụi của yếu đuối và khát vọng được yêu. Ở đó, điều chữa lành không là hoạnh hoẹ, mà là ở lại; không là ánh sáng chói lòa, mà là một ngọn lửa nhỏ không tắt; không là chiến thắng, mà là sự quan tâm ân cần. Chính trong sự ở bên rất khẽ ấy, bình an được sinh ra đủ sâu để nâng một đời người đứng dậy. Như thế, bạn và tôi đang nối dài cử chỉ của Chúa Giêsu. Chính những lúc ấy, thế giới lại nghe được lời cứu độ giản dị mà sâu thẳm - ‘tôi đây, bên bạn!’. “Một sự lặng lẽ yêu thương thường có sức chữa lành và kết nối nhiều hơn những lời tốt ý nhất!” - Rachel Remen.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con dám đi xuống vùng tối của lòng mình, để ánh sáng Chúa chiếu rọi; biết yêu như được Chúa yêu; biết ở bên anh chị em con, như Chúa đã ở bên con!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
++++++++++
ĐẾN MỨC VÔ HÌNH
“Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”.
Schleiermacher, triết gia Đức, có lần lang thang trong công viên về đêm, cảnh sát nghi là kẻ say. Khi được hỏi “Ông là ai?”, ông buồn buồn đáp, “Ước gì tôi biết!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Tiếng thở dài của triết gia Đức được gặp lại trong Tin Mừng hôm nay khi các môn đệ Gioan chao đảo vì ghen tuông với Chúa Giêsu. Gioan nói, “Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”. Đó là một ‘chọn lựa căn tính’ - dám rút khỏi trung tâm, nhỏ lại ‘đến mức vô hình!’.
Trong đời sống tông đồ, chúng ta thường vất vả không vì nhiều việc, mà vì muốn giữ lại ánh sáng. Lắm lúc, điều làm chúng ta đau không là thất bại của sứ vụ, mà là thành công của người khác. Như vậy, tôi yêu hình ảnh của tôi hơn yêu Nước Trời. Chúng ta không mệt vì phục vụ; nhưng mệt vì phải bảo vệ hình ảnh của mình khi phục vụ. Vì thế, chúng ta dễ so sánh, dễ chạnh lòng khi thấy công việc của người khác phát triển nhanh hơn, được ghi nhận nhiều hơn. Đằng sau sự nhiệt thành, đôi khi ẩn giấu một cơn khát được biết đến, được nhắc tên, được công nhận. Khi những điều ấy không còn, chúng ta mệt mỏi, chán nản, thậm chí cay đắng. Điều khó nhất không phải là làm nhiều hay làm ít, mà là chấp nhận lùi lại ‘đến mức vô hình’. “Những thánh vĩ đại nhất là những người không ai trên thế gian biết đến!” - Mẹ Têrêxa.
Gioan mời gọi một con đường sâu hơn - không chỉ lu mờ, mà nhỏ đi đến mức mọi nhu cầu tự khẳng định được thanh luyện. “Nhỏ lại” không chỉ để khiêm nhường, mà để được che khuất trước Đấng Messia. Lu mờ ‘đến mức vô hình’ không phải là mất mát; đó là cách duy nhất để ánh sáng Chúa Kitô rực sáng. Khi không còn bận tâm đến vị trí, danh dự, tiếng nói, chúng ta tự do để lắng nghe, để trao ban, và để ở lại trong niềm vui “người bạn của chú rể”. “Công việc của Thiên Chúa thường được thực hiện trong bóng tối, nơi không ai thấy!” - Charles Spurgeon.
Về điểm này, Phaolô đã có một trải nghiệm tuyệt vời, “Tôi sống, nhưng không còn là tôi sống, mà là Chúa Kitô sống trong tôi”. Đó không phải là xoá bỏ nhân cách, mà là hoán cải tận căn - trung tâm đời sống. Khi Chúa Kitô lớn lên, mọi ham muốn hơn thua, so đo, dần được thay thế bằng bình an và niềm vui. “Khiêm nhường là sự thay thế bản ngã bằng việc tôn Chúa lên ngai!” - Andrew Murray.
Anh Chị em,
“Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”. Con đường nên thánh không luôn đi qua thành tựu rực rỡ, mà thường đi qua những chọn lựa âm thầm, những bước lùi không ai vỗ tay, những khoảnh khắc để cho mình chìm vào hậu trường của lịch sử cứu độ. Vâng, cả ‘một lịch sử cứu độ!’. Sống ‘đến mức vô hình’ là chấp nhận để đời mình trở thành khoảng trống cho Thiên Chúa tự do hành động, là để niềm vui của Ngài trở thành niềm vui của chúng ta. “Hãy trở nên không gì cả để Chúa Kitô là tất cả!” - Catharina Siêna.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, thật xấu xí khi con ‘hơn thua’ trong sứ vụ. Xin giải thoát con khỏi thèm khát được nhìn thấy. Cho con biết lùi lại để Chúa nổi bật trong con, trong anh chị em con!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)