Nhảy đến nội dung

Trí tuệ nhân tạo và tương lai của người trẻ Công Giáo

TRÍ TUỆ NHÂN TẠO VÀ TƯƠNG LAI CỦA NGƯỜI TRẺ CÔNG GIÁO: NHẬN ĐỊNH CƠ HỘI, THÁCH ĐỐ VÀ SỨ MẠNG DƯỚI ÁNH SÁNG ĐỨC TIN

Trong dòng chảy cuồn cuộn và biến thiên không ngừng của lịch sử cứu độ nhân loại, nơi Thiên Chúa luôn hiện diện và đồng hành cùng con người qua mọi thăng trầm của thời cuộc, chưa bao giờ chúng ta chứng kiến một sự chuyển mình chóng mặt, toàn diện và sâu sắc như kỷ nguyên số hiện nay. Đây là thời điểm mà Trí tuệ Nhân tạo (AI) không còn là những câu chuyện viễn tưởng nằm im lìm trên những trang sách hay những thước phim điện ảnh, mà đã thực sự bước ra, len lỏi vào từng hơi thở, từng nhịp đập, từng ngõ ngách của đời sống thường nhật, từ cách chúng ta làm việc, học tập, giải trí cho đến cách chúng ta tư duy và tương tác. Đối với người trẻ Công giáo, thế hệ "công dân số" được sinh ra và lớn lên trong lòng thế giới kỹ thuật, AI không chỉ đơn thuần là một công cụ tiện ích hay một phần mềm hỗ trợ, mà nó đã trở thành một "hệ sinh thái", một môi trường sống, hay nói theo ngôn ngữ của Đức Bênêđictô XVI, đó là một "lục địa kỹ thuật số" mới mẻ đầy hứa hẹn nhưng cũng ẩn chứa vô vàn cạm bẫy đức tin và nhân bản. Đứng trước "dấu chỉ thời đại" đầy thách thức này, Giáo hội - với tư cách là Mẹ và là Thầy - không chọn thái độ khước từ, lên án hay sợ hãi lùi bước. Trái lại, Mẹ Giáo hội, dưới sự soi dẫn của Chúa Thánh Thần, mời gọi con cái mình, đặc biệt là các bạn trẻ đầy nhiệt huyết, hãy can đảm bước vào "Areopagus mới" này với sự tỉnh thức cao độ của Tin Mừng, để phân định đâu là lúa tốt, đâu là cỏ lùng, và để thánh hóa thực tại mới mẻ này bằng chính đời sống đức tin sống động của mình. Bài viết này, vì thế, không chỉ dừng lại ở những phân tích xã hội học hay công nghệ thuần túy, mà là một cuộc hành hương suy tư thần học và mục vụ sâu sắc về sự tương tác biện chứng giữa người trẻ Công giáo và AI, nhằm tìm kiếm một lối đi phù hợp với thánh ý Thiên Chúa trong việc bảo vệ phẩm giá nhân vị và kiến tạo nền văn minh tình thương giữa lòng thế giới số.

Khởi đi từ nền tảng nhân học Kitô giáo, điều cốt yếu đầu tiên và quan trọng nhất mà chúng ta phải xác quyết mạnh mẽ, đó là phẩm giá siêu việt của con người. Con người là họa ảnh của Thiên Chúa (Imago Dei), được tạo dựng không phải như một cỗ máy sinh học ngẫu nhiên, mà là kết quả của một ý định yêu thương từ đời đời, được phú bẩm lý trí, tự do và khả năng yêu thương - những đặc tính phản chiếu vinh quang của Đấng Tạo Hóa. Không một cỗ máy nào, dù tinh vi, phức tạp và có khả năng xử lý hàng tỷ phép tính mỗi giây như AI, có thể thay thế được vị thế độc tôn này của con người trong trật tự thọ tạo. Tuy nhiên, sự xuất hiện của AI với khả năng "tự học" (machine learning), khả năng mô phỏng ngôn ngữ tự nhiên và thậm chí là bắt chước những phản ứng cảm xúc, đang đặt ra một thách đố hiện sinh to lớn, buộc người trẻ phải đối diện với câu hỏi căn cốt: "Tôi là ai?" và "Điều gì làm nên sự khác biệt giữa tôi và máy móc?". Người trẻ Công giáo hôm nay đang đứng trước một "cám dỗ ngọt ngào", một cơn cám dỗ tinh vi của việc từ từ trao phó quyền quyết định, quyền tư duy và quyền tự chủ cho các thuật toán. Khi AI có thể viết giúp một bài luận văn thần học, sáng tác một bài thơ, vẽ một bức tranh thánh, hay thậm chí đưa ra lời khuyên về các vấn đề lương tâm, nguy cơ lớn nhất mà chúng ta đối mặt không phải là viễn cảnh máy móc nổi dậy thống trị loài người như trong phim ảnh, mà là một thảm họa thầm lặng hơn: việc con người tự hạ thấp mình xuống ngang hàng với máy móc, đánh mất đi sự thao thức truy tìm Chân, Thiện, Mỹ vốn là đặc tính linh thiêng và khao khát sâu thẳm của linh hồn bất tử. Chúng ta đang chứng kiến một thế hệ có nguy cơ bị "teo tóp" về mặt thiêng liêng, nơi mà sự tiện lợi tức thời của công nghệ làm lu mờ đi nhu cầu tìm kiếm Thiên Chúa trong sự thinh lặng, trong cầu nguyện và trong sự suy chiêm sâu lắng.

Đi sâu vào lĩnh vực giáo dục và tri thức, chúng ta không thể phủ nhận rằng AI đã mở ra một chân trời bao la chưa từng có trong lịch sử nhân loại, nơi mà mọi kho tàng kiến thức của thế giới, từ thần học, triết học đến khoa học kỹ thuật, chỉ cách người trẻ một cú nhấp chuột hay một câu lệnh đơn giản. Đây thực sự là một ân ban, một "nén bạc" Chúa trao, là cơ hội tuyệt vời để người trẻ Công giáo trau dồi trí tuệ, mở rộng tầm nhìn, tích lũy kiến thức để phục vụ Giáo hội và xã hội hữu hiệu hơn. Thế nhưng, truyền thống giáo dục Công giáo chưa bao giờ và sẽ không bao giờ chỉ dừng lại ở việc truyền thụ dữ kiện (data) hay thông tin (information). Đích đến cuối cùng của giáo dục Kitô giáo là sự khôn ngoan (wisdom/sapientia) và sự hình thành nhân cách toàn diện (formation). Sự khôn ngoan không phải là sự tích lũy dữ liệu, mà là khả năng nhìn thấu bản chất sự việc dưới ánh sáng của Sự Thật vĩnh cửu. Thách đố khổng lồ đặt ra là khi người trẻ quá phụ thuộc vào những câu trả lời có sẵn, nhanh chóng và "mì ăn liền" từ AI, họ dễ dàng đánh mất khả năng tư duy phản biện, khả năng "đau đáu" và trăn trở trước những câu hỏi lớn của kiếp người về sự sống, cái chết, đau khổ và ý nghĩa cuộc đời. Quan trọng hơn cả, họ có nguy cơ đánh mất cảm thức về sự thật khách quan, thay vào đó là chấp nhận những "sự thật" được tổng hợp bởi xác suất thống kê. Trong thông điệp Laudato Si’, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã cảnh báo mạnh mẽ về "mô hình kỹ trị", nơi mà cái gì khả thi về mặt kỹ thuật và mang lại hiệu quả tối ưu thì mặc nhiên được coi là được phép và đúng đắn về mặt đạo đức. Người trẻ Công giáo cần phải khắc cốt ghi tâm rằng: AI có thể cung cấp kiến thức bách khoa, nhưng không thể cung cấp sự khôn ngoan của trái tim; AI có thể tính toán xác suất thành công, nhưng không thể thấu hiểu mầu nhiệm của Thập Giá; AI có thể đưa ra giải pháp logic nhất, nhưng không thể thực hiện một hành vi của đức ái hy sinh. Do đó, việc sử dụng AI trong học tập và nghiên cứu phải luôn đi đôi với sự trưởng thành về lương tâm và sự rèn luyện đức hạnh, để công nghệ trở thành đôi cánh nâng cao trí tuệ hướng về Chân Lý, chứ không phải là chiếc nạng khiến đôi chân tâm trí bị tê liệt và lười biếng.

Bước sang lĩnh vực đời sống xã hội và tương quan hiệp thông, AI đang âm thầm nhưng quyết liệt định hình lại cách thức người trẻ kết nối với nhau, với cộng đồng và với Giáo hội. Các thuật toán của mạng xã hội, vốn được vận hành và tối ưu hóa bởi AI để giữ chân người dùng, có xu hướng nhốt mỗi cá nhân vào những "buồng vang" (echo chambers) hay những "bong bóng lọc" (filter bubbles). Tại đó, họ chỉ nghe thấy những gì mình muốn nghe, nhìn thấy những gì củng cố định kiến sẵn có của mình và dần dần trở nên cực đoan, thiếu khoan dung với những ý kiến khác biệt. Điều này đi ngược lại hoàn toàn với tinh thần Công giáo - "Katholikos" nghĩa là phổ quát, là đón nhận tất cả - và tinh thần của sự "hiệp thông" (communio) mà Thiên Chúa Ba Ngôi là khuôn mẫu tuyệt hảo. Mầu nhiệm Nhập Thể cho thấy Đức Kitô đã không dùng một phương tiện trung gian ảo nào, nhưng Ngài đã "trở thành xác phàm", đã chạm vào con người bằng bàn tay xương thịt, đã ăn uống, cùng đi, cùng khóc và cùng cười với con người. Ngược lại, những mối tương quan qua trung gian AI, dù giúp kết nối khoảng cách địa lý, thường có nguy cơ trở nên ảo hóa, phi nhân vị và thiếu đi hơi ấm, sức nặng của tình người đích thực. Người trẻ Công giáo cần phải hết sức tỉnh táo để nhận ra rằng, một ngàn người bạn trên Facebook, hàng triệu lượt thích trên TikTok hay những dòng tin nhắn an ủi từ chatbot không bao giờ có thể thay thế cho một cái bắt tay ấm áp, một ánh mắt cảm thông trực diện, hay sự hiện diện thực sự, trọn vẹn bên cạnh một người anh em đang đau khổ. Thách đố ở đây là làm sao để sử dụng AI như một công cụ nối dài cánh tay yêu thương, để loan báo Tin Mừng, để tạo cầu nối gặp gỡ, chứ không để nó trở thành bức tường vô hình ngăn cách chúng ta với tha nhân ngay trong chính ngôi nhà của mình. Sự cô đơn cùng cực trong thế giới siêu kết nối là một nghịch lý đau đớn và là một căn bệnh thời đại mà nhiều người trẻ đang phải gánh chịu. Chính lúc này, sứ mạng của người trẻ Công giáo là mang "lửa" của sự gặp gỡ đích thực, sự hiện diện của tình yêu Chúa Kitô vào trong thế giới lạnh lẽo của các thuật toán vô hồn.

Một khía cạnh khác vô cùng quan trọng, tế nhị và ảnh hưởng trực tiếp đến ơn cứu độ, đó là tác động của AI đến sự phát triển nhân vị và đời sống luân lý. Chúng ta cần hiểu rõ rằng, các hệ thống AI ngày nay không hoàn toàn trung lập hay "vô nhiễm" như vẻ bề ngoài của chúng. Chúng được lập trình bởi con người và được huấn luyện dựa trên những tập dữ liệu khổng lồ của quá khứ. Do đó, chúng mang theo cả những định kiến, sự phân biệt đối xử, những thiên kiến về chủng tộc, giới tính và những lệch lạc về giá trị của một xã hội thế tục đang ngày càng xa rời Thiên Chúa. Khi người trẻ Công giáo tương tác thường xuyên và không có sự gạn lọc với AI, họ có nguy cơ bị tiêm nhiễm những tư tưởng sai lạc về nhân sinh quan, về tính dục, về giá trị sự sống và về luân lý một cách vô thức, như "mưa dầm thấm lâu". Chẳng hạn, một hệ thống AI được tối ưu hóa cho mục tiêu lợi nhuận kinh tế sẽ luôn có xu hướng coi con người như một "nguồn lực", một "dữ liệu" hay một "người tiêu dùng" hơn là một nhân vị có phẩm giá thánh thiêng bất khả xâm phạm. Đứng trước thách đố luân lý này, Giáo huấn xã hội của Hội Thánh là kim chỉ nam, là ngọn hải đăng không thể thiếu. Nguyên tắc "nhân vị là trung tâm và là mục đích của mọi hoạt động kinh tế, xã hội" phải được đặt lên hàng đầu trong mọi ứng dụng công nghệ. Người trẻ cần được trang bị một nền tảng giáo lý vững chắc, một sự hiểu biết thấu đáo về Thần học Luân lý và một lương tâm nhạy bén để có thể "sàng lọc" thông tin, nhận diện những sai trái ngầm ẩn trong các gợi ý hấp dẫn của AI. Chúng ta không thể và không bao giờ được phép để cho máy móc định hình lương tâm của mình, bởi lương tâm là cung thánh sâu thẳm nhất, nơi con người lắng nghe tiếng Chúa, là nơi bất khả xâm phạm mà không một thuật toán hay thế lực nào có quyền bước vào chi phối.

Hơn thế nữa, sự phát triển vũ bão của AI còn đặt ra những câu hỏi sâu xa và nhức nhối về công bằng xã hội, một mối quan tâm hàng đầu của Giáo hội. Trong khi một bộ phận người trẻ ưu tú ở các đô thị lớn, tại các quốc gia phát triển được tiếp cận với những công nghệ AI tiên tiến nhất để phát triển bản thân, gia tăng năng suất và cơ hội thăng tiến, thì vẫn còn đó biết bao người trẻ ở vùng sâu vùng xa, ở những quốc gia nghèo đói, những người yếu thế đang bị bỏ lại phía sau, bị gạt ra bên lề trong cơn lốc công nghệ này. Khoảng cách số (digital divide) đang ngày càng nới rộng hố sâu ngăn cách giàu nghèo, tạo ra những hình thức bất công mới và sự loại trừ xã hội tàn nhẫn. Người trẻ Công giáo, thấm nhuần tinh thần của Tin Mừng và lựa chọn ưu tiên cho người nghèo, được mời gọi không chỉ là những người thụ hưởng công nghệ một cách thụ động, mà phải là những người tiên phong, những chiến sĩ đấu tranh cho công lý trong kỷ nguyên số. Các bạn phải là tiếng nói cho những ai không có tiếng nói, phải can đảm chất vấn những cấu trúc tội lỗi trong công nghệ, phải đảm bảo rằng lợi ích của AI được chia sẻ công bằng cho tất cả mọi người như một tài sản chung của nhân loại, chứ không chỉ phục vụ cho lợi ích của một nhóm nhỏ đặc quyền hay các tập đoàn công nghệ khổng lồ. Đức ái Kitô giáo trong thời đại AI không chỉ dừng lại ở việc cho cái bánh cái áo, mà còn là nỗ lực kiến tạo một môi trường công nghệ nhân văn, bao dung, nơi phẩm giá của người nghèo cũng được tôn trọng và bảo vệ tuyệt đối.

Nhìn sâu hơn vào đời sống tâm linh và tương quan với Thiên Chúa, chúng ta cũng cần cảnh giác cao độ trước nguy cơ "thần thánh hóa" công nghệ hay còn gọi là "ngẫu tượng giáo kỹ thuật". Khi AI ngày càng trở nên toàn năng, giải quyết được hầu hết các vấn đề nan giải từ y học, khí hậu đến quản trị, con người dễ nảy sinh ảo tưởng Pelagian mới: ảo tưởng rằng mình có thể tự cứu lấy mình, rằng mình có thể kiểm soát tất cả bằng sức mạnh của lý trí và công nghệ, và rằng mình không cần đến Thiên Chúa nữa. Đây chính là tội kiêu ngạo nguyên thủy của Adam và Eva được khoác lên chiếc áo mới lấp lánh của thế kỷ 21. Người trẻ Công giáo cần phải khiêm tốn nhận ra giới hạn bản thể của thụ tạo. AI dù có thông minh đến đâu cũng chỉ là sản phẩm của bàn tay con người, nó hữu hạn, nó không có linh hồn, không có khả năng yêu thương và chắc chắn không có khả năng ban ơn cứu rỗi. Chỉ có Thiên Chúa, Đấng Alpha và Omega, mới là Đấng Cứu Độ duy nhất, là Chân Lý vĩnh cửu và là cùng đích tối hậu của đời người. Việc cầu nguyện, tham dự Thánh Lễ, lãnh nhận các Bí tích - đặc biệt là Bí tích Thánh Thể và Hòa Giải - vẫn là nguồn mạch sự sống thần linh không thể thay thế. Đừng để thời gian lướt mạng, chìm đắm trong thế giới ảo hay trò chuyện với chatbot chiếm hết thời gian quý báu dành cho Chúa. Hãy can đảm thực hành sự "chè chén thiêng liêng" (lectio divina), hãy để những giây phút thinh lặng trước Thánh Thể giúp các bạn tái định hướng cuộc đời, để nhận ra rằng tiếng nói của Chúa êm dịu, sâu thẳm và đầy quyền năng hơn ngàn vạn tiếng ồn ào, xao động của thế giới mạng.

Tuy nhiên, bức tranh về AI không chỉ toàn màu xám ảm đạm. AI, nếu được định hướng đúng đắn bởi các giá trị Tin Mừng, sẽ là một khí cụ tuyệt vời, một phương tiện hữu hiệu cho công cuộc Tân Phúc Âm hóa mà các Đức Giáo Hoàng gần đây luôn thôi thúc. Hãy tưởng tượng những ứng dụng AI giúp người trẻ tiếp cận Kinh Thánh dễ dàng hơn với những chú giải sâu sắc, các hệ thống hỗ trợ học hỏi Giáo lý, giải đáp những thắc mắc về đức tin một cách nhanh chóng và chính xác (với nguồn dữ liệu được kiểm chứng bởi Giáo quyền), hay kết nối những cộng đoàn cầu nguyện, bác ái trên toàn thế giới. Chân phước Carlo Acutis, vị thánh trẻ của thời đại internet, người được mệnh danh là "cyber-apostle" (tông đồ mạng), đã sử dụng công nghệ sơ khai của thời mình để lập website truyền bá lòng yêu mến Thánh Thể. Tinh thần truyền giáo đầy sáng tạo ấy cần được người trẻ Công giáo hôm nay tiếp nối và phát huy mạnh mẽ trong thời đại của AI. Các bạn được mời gọi trở thành những "nhà truyền giáo kỹ thuật số", mang Đức Kitô vào không gian ảo - lục địa thứ sáu - bằng chính đời sống thật, bằng chứng tá sống động của mình. Sự hiện diện của các bạn trên mạng xã hội, cách các bạn sử dụng AI, những nội dung các bạn chia sẻ, sự tử tế trong từng bình luận, tất cả phải phản chiếu ánh sáng dịu dàng và đầy hy vọng của Tin Mừng. Đó là một sứ mạng đầy thách thức nhưng cũng đầy vinh quang, đòi hỏi sự dấn thân và hy sinh không kém gì các nhà truyền giáo đi đến các vùng đất xa xôi.

Để thực hiện được sứ mạng cao cả này, việc đào tạo lương tâm và tri thức toàn diện cho người trẻ là nhiệm vụ cấp bách hàng đầu của các gia đình, các giáo xứ, các dòng tu và các nhà giáo dục Công giáo. Chúng ta không thể chọn giải pháp cấm đoán cực đoan hay ngăn chặn người trẻ tiếp cận AI, vì đó là xu thế tất yếu của thời đại, nhưng chúng ta có trách nhiệm thiêng liêng là đồng hành cùng họ (accompaniment). Sự đồng hành này đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự lắng nghe và thấu hiểu sâu sắc tâm tư nguyện vọng của giới trẻ. Các bậc phụ huynh và các linh mục, tu sĩ cần khiêm tốn cập nhật kiến thức về công nghệ để có thể "nói cùng một ngôn ngữ" với giới trẻ, để không bị lạc hậu và để có thể hướng dẫn họ phân định đâu là lúa tốt, đâu là cỏ lùng trong cánh đồng mênh mông, bát ngát của internet. Cần xây dựng những cộng đoàn đức tin vững mạnh, những nhóm trẻ, những phong trào sinh hoạt nơi người trẻ tìm thấy sự nâng đỡ, sự chia sẻ và tình yêu thương chân thành, những trải nghiệm thực tế về tình huynh đệ - điều mà thế giới ảo, dù hoàn hảo đến đâu, cũng không bao giờ mang lại được. Chính trong môi trường cộng đoàn giáo xứ ấy, người trẻ sẽ học được cách làm chủ công nghệ thay vì để công nghệ làm chủ mình, học cách sử dụng AI để phục vụ sự sống (pro-life), bảo vệ gia đình, cổ võ hòa bình chứ không phải để cổ vũ cho văn hóa sự chết hay hận thù.

Một khía cạnh thần học nền tảng khác cần được suy tư sâu xa trong bối cảnh này là mầu nhiệm Nhập Thể và tính "xác thể" (corporeality) của con người. Kitô giáo là tôn giáo của sự Nhập Thể, của "Verbum caro factum est". Ngôi Lời đã trở thành xác phàm. Điều này khẳng định giá trị vĩnh cửu và thánh thiêng của thân xác con người. Thân xác không phải là cái vỏ bên ngoài hay ngục tù của linh hồn, mà là "đền thờ của Chúa Thánh Thần", là phương tiện để con người hiện hữu, tương giao và tôn vinh Thiên Chúa. Trong khi đó, xu hướng của AI, thực tế ảo (VR) và Metaverse là tách rời tâm trí khỏi thân xác, đưa con người vào một thế giới phi vật chất, nơi họ có thể thay đổi nhân dạng tùy thích. Người trẻ Công giáo cần phải hết sức cảnh giác trước sự cám dỗ ngấm ngầm của thuyết Ngộ đạo mới (Neo-Gnosticism), chối bỏ thân xác hoặc coi nhẹ giá trị của sự hiện diện thể lý. Đời sống đức tin không thể chỉ là những trải nghiệm tâm trí (mental experiences) hay những cảm xúc ảo, mà phải là sự dấn thân trọn vẹn cả xác lẫn hồn. Việc phục vụ người nghèo, việc chăm sóc bệnh nhân, việc tham dự Phụng vụ, việc sống đời sống hôn nhân gia đình... tất cả đều đòi hỏi sự hiện diện, sự va chạm, sự hy sinh của thân xác. AI có thể hỗ trợ việc tổ chức, nhưng không được phép thay thế sự hiện diện thánh thiêng đó. Đừng để mình trở thành những "bóng ma" lơ lửng trong thế giới số, nhưng hãy là những con người sống động, tràn đầy sức sống của Thần Khí, dám chạm vào nỗi đau của thế giới thực bằng đôi tay của mình để chữa lành và xoa dịu.

Trong viễn tượng tương lai, người trẻ Công giáo được mời gọi trở thành những "lập trình viên" cho một nền văn minh mới – nền văn minh của tình thương (Civilization of Love). Điều này không nhất thiết có nghĩa là ai cũng phải đi học viết code hay trở thành kỹ sư phần mềm, nhưng mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc: mọi người trẻ đều phải tham gia vào việc "lập trình", hay nói đúng hơn là gieo cấy các giá trị đạo đức, nhân văn, Tin Mừng vào trong cách vận hành của xã hội số. Các bạn cần phải dũng cảm lên tiếng, thực hiện chức năng ngôn sứ trước những lạm dụng công nghệ vi phạm nhân quyền, cần phải ủng hộ và cổ võ những sáng kiến AI phục vụ cộng đồng, bảo vệ môi trường (ngôi nhà chung) và thăng tiến con người toàn diện. Tương lai của Giáo hội và xã hội nằm trong tay các bạn, và cách các bạn tương tác, định hình và làm chủ AI hôm nay sẽ quyết định diện mạo của thế giới ngày mai. Đừng sợ hãi, vì Đức Kitô - Đấng đã chiến thắng thế gian và sự chết - vẫn đang đồng hành với các bạn trên mọi nẻo đường, kể cả trên những con đường cao tốc thông tin và những không gian kỹ thuật số vô hình.

Cuối cùng, cốt lõi của mọi vấn đề không nằm ở công nghệ, dù nó hiện đại đến đâu, mà nằm ở con tim con người. AI không có trái tim, nó chỉ có vi mạch và dữ liệu; nhưng các bạn thì có một trái tim bằng thịt biết rung cảm. AI không biết khóc trước nỗi đau của người khác, nó chỉ biết phân tích hình ảnh nước mắt; nhưng các bạn thì biết xót thương. AI không biết hy sinh mạng sống vì bạn hữu, nhưng các bạn, với tư cách là môn đệ Đức Kitô, các bạn có khả năng thực hiện hành vi cao cả đó. Đó chính là sự khác biệt nòng cốt, là phẩm giá cao quý nhất, là "thuật toán của tình yêu" mà Thiên Chúa đã khắc ghi vào tâm khảm con người. Vì thế, hỡi các bạn trẻ thân mến, hãy nắm lấy cơ hội mà AI mang lại để phát triển bản thân, để làm giàu tri thức, nhưng hãy luôn giữ vững con tim mình trong Tình Yêu của Thiên Chúa. Hãy để Lời Chúa là ngọn đèn soi cho bước chân các bạn đi, là ánh sáng chỉ đường, để giữa một thế giới đầy biến động, nhiễu loạn thông tin và đầy rẫy những ngẫu tượng mới, các bạn vẫn luôn nghe được tiếng gọi êm ái, tha thiết của Mục Tử Nhân Lành: "Hãy theo Thầy". Hãy biến không gian số thành một "sân chầu dân ngoại" mới, nơi các bạn can đảm giới thiệu dung nhan của một Thiên Chúa là Tình Yêu, là Đấng giàu lòng thương xót cho nhân loại thời đại mới, một nhân loại đang khao khát Chân Lý nhưng lại đang lạc lối giữa rừng thông tin.

Kết thúc dòng suy tư này, tôi muốn mượn lời mời gọi đầy dũng khí của Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II trong ngày khai mạc sứ vụ để nhắn nhủ các bạn: "Đừng sợ! Hãy mở cửa, mở rộng cửa cho Đức Kitô!". Hôm nay, lời mời gọi ấy vang lên: Hãy mở cả cánh cửa của thế giới công nghệ, của trí tuệ nhân tạo, của không gian mạng để đón Chúa vào. Đừng đóng kín những lĩnh vực ấy trước mặt Thiên Chúa. Khi có Chúa hiện diện, AI sẽ không còn là mối đe dọa, mà sẽ trở thành khí cụ bình an, khí cụ của sự hiệp nhất trong tay các bạn. Hãy để Đức Tin dẫn lối cho lý trí, và để Đức Ái thổi hồn vào công nghệ. Tương lai của Giáo hội, tương lai của nhân loại đang chờ đợi câu trả lời đầy can đảm, sáng tạo và thánh thiện của các bạn. Nguyện xin Chúa Thánh Thần, Đấng là Nguồn Sáng tạo đích thực và là Đấng đổi mới mọi sự, ban cho các bạn ơn khôn ngoan để phân định, ơn sức mạnh để dấn thân và ơn yêu mến để các bạn trở thành những chứng nhân sống động, những ngọn đuốc sáng giữa lòng thế giới số, luôn biết biện phân đâu là điều đẹp ý Chúa, điều thiện hảo và trọn lành, để "mọi sự đều làm sáng danh Chúa" (Ad majorem Dei gloriam).

Lm. Anmai, CSsR

Danh mục:
Tác giả: