Nhảy đến nội dung

Từ cánh cửa khóa kín đến trái tim được mở ra

CHÚA NHẬT II PHỤC SINH – NĂM A

(Chúa nhật Lòng Thương Xót Chúa)

Cv 2, 42-47 – Tv 117 – 1 Pr 1, 3-9 – Ga 20, 19-31

“TÁM NGÀY SAU…” – TỪ CÁNH CỬA KHÓA KÍN ĐẾN TRÁI TIM ĐƯỢC MỞ RA

Anh chị em thân mến,

Có những cánh cửa được khóa bằng chìa.
Nhưng cũng có những cánh cửa được khóa bằng nỗi sợ.

Có những bức tường được xây bằng gạch.
Nhưng cũng có những bức tường được xây bằng ký ức đau thương.

Và có những con người vẫn sống, vẫn làm việc, vẫn cầu nguyện,
nhưng trong sâu thẳm, trái tim họ đã khép lại.

Tin Mừng hôm nay bắt đầu bằng một hình ảnh rất đơn sơ,
nhưng lại rất thật với kinh nghiệm của con người:

“Các cửa đều đóng kín, vì sợ.”
(Ga 20,19)

Đó không chỉ là câu chuyện của các môn đệ năm xưa.
Đó là câu chuyện của rất nhiều người hôm nay.
Có khi là câu chuyện của chính chúng ta.

I. CÁNH CỬA KHÓA KÍN – NỖI SỢ CỦA CON NGƯỜI HIỆN ĐẠI

Các môn đệ không đóng cửa vì họ xấu.
Họ đóng cửa vì họ sợ.

Họ sợ bị bắt.
Họ sợ bị kết án.
Họ sợ bị đóng đinh như Thầy của mình.

Nhưng sâu hơn nữa, họ sợ một điều khác:

Họ sợ phải hy vọng thêm một lần nữa.

Vì hy vọng là một hành động rất nguy hiểm.
Hy vọng có nghĩa là dám mở lòng.
Và mở lòng có nghĩa là có thể bị tổn thương thêm một lần nữa.

Đó là lý do tại sao nhiều người hôm nay sống trong một trạng thái rất đặc biệt:

* Họ vẫn tin Chúa, nhưng không còn nhiệt thành

* Họ vẫn phục vụ, nhưng không còn niềm vui

* Họ vẫn cầu nguyện, nhưng không còn lửa

Không phải vì họ mất đức tin.
Nhưng vì họ đã bị tổn thương.

Một linh mục bị hiểu lầm trong sứ vụ.
Một tu sĩ bị tổn thương trong cộng đoàn.
Một người cha bị thất vọng trong gia đình.
Một người trẻ bị vỡ mộng trong cuộc đời.

Những con người ấy không bỏ Chúa.
Nhưng họ đóng cửa lòng mình.

II. CHÚA GIÊSU BƯỚC VÀO – KHI CỬA CÒN ĐÓNG

Điều kỳ diệu trong Tin Mừng hôm nay là:

Chúa Giêsu không chờ các môn đệ mở cửa.
Người bước vào khi cửa còn đóng.

Đó là một mặc khải rất sâu về Thiên Chúa.

Thiên Chúa không đợi chúng ta mạnh mẽ rồi mới đến.
Người đến khi chúng ta yếu.

Thiên Chúa không đợi chúng ta hoàn hảo rồi mới bước vào.
Người bước vào khi chúng ta đang sợ hãi.

Thiên Chúa không đợi chúng ta tin rồi mới hiện diện.
Người hiện diện để giúp chúng ta tin.

Và lời đầu tiên Người nói là:

“Bình an cho anh em.”

Không phải là một lời trách móc.
Không phải là một lời kết án.
Không phải là một lời nhắc lại lỗi lầm.

Nhưng là một lời chữa lành.

Trong chiều kích tâm lý thiêng liêng, đó là một nguyên tắc rất sâu:

Con người không được chữa lành bằng sự phán xét,
nhưng bằng sự hiện diện đầy lòng thương xót.

III. TÔMA – KHUÔN MẶT CỦA CON NGƯỜI THỜI ĐẠI

Anh chị em thân mến,

Chúng ta thường gọi Tôma là “người đa nghi”.
Nhưng nếu nhìn sâu hơn, Tôma không phải là người vô tín.

Tôma là người bị tổn thương.

Ông đã yêu Thầy.
Ông đã đặt tất cả hy vọng vào Thầy.
Và rồi ông đã thấy Thầy bị đóng đinh.

Một trái tim yêu sâu thì cũng đau sâu.

Vì thế, khi các môn đệ khác nói:
“Chúng tôi đã thấy Chúa”,

Tôma không thể tin ngay.

Ông nói:

“Nếu tôi không thấy… nếu tôi không chạm… tôi sẽ không tin.”

Đó không phải là sự kiêu ngạo.
Đó là tiếng kêu của một con người đang cố bảo vệ trái tim mình.

Trong nghĩa đó, Tôma là hình ảnh của con người hôm nay:

* Người trí thức đòi bằng chứng

* Người mục tử đòi kinh nghiệm

* Người tín hữu đòi sự xác tín nội tâm

Không phải vì họ chống lại đức tin.
Nhưng vì họ sợ một niềm tin hời hợt.

IV. NHỮNG VẾT THƯƠNG – NGÔN NGỮ CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT

Khi Chúa Giêsu hiện ra với Tôma,
Người không che giấu vết thương.

Người nói:

“Hãy đặt ngón tay vào đây.”
(Ga 20,27)

Đó là một chi tiết rất sâu về thần học Thánh Giá —
một linh đạo mà cha Giuse THÁNH GIÁ luôn nhấn mạnh trong hành trình chiêm niệm và giảng dạy:

Thiên Chúa không xóa bỏ vết thương.
Người biến vết thương thành nguồn mạch của ơn cứu độ.

Những vết thương của Chúa trở thành:

* Bằng chứng của tình yêu

* Cửa ngõ của lòng thương xót

* Dấu chỉ của sự trung tín

Và đó cũng là hành trình của đời người:

Không phải là sống mà không bị thương.
Nhưng là sống sao cho vết thương của mình trở thành lời chứng của lòng thương xót.

Một linh mục bị hiểu lầm có thể trở thành người biết cảm thông.
Một tu sĩ bị tổn thương có thể trở thành người biết tha thứ.
Một người từng đau khổ có thể trở thành người chữa lành người khác.

V. CỘNG ĐOÀN ĐẦU TIÊN – MỘT KHÔNG GIAN CHỮA LÀNH

Bài đọc Công vụ Tông đồ hôm nay mô tả một cộng đoàn rất đẹp:

“Tất cả mọi kẻ tin đều sống hoà hợp với nhau và để mọi sự làm của chung.”
(Cv 2,44)

Đó không chỉ là một mô hình xã hội.
Đó là một mô hình chữa lành.

Vì con người không được chữa lành một mình.
Con người được chữa lành trong tương quan.

Có ba dấu hiệu của một cộng đoàn sống động:

1. Hiệp thông – họ sống với nhau

2. Chia sẻ – họ cho nhau

3. Cầu nguyện – họ hướng về Chúa

Khi ba điều này hiện diện,
cộng đoàn trở thành một bệnh viện thiêng liêng.

Không phải là nơi của những người hoàn hảo.
Nhưng là nơi của những người được chữa lành.

VI. “NGƯỜI ĐÃ TÁI SINH CHÚNG TA” – NIỀM HY VỌNG MỚI

Thánh Phêrô trong thư thứ nhất nói một câu rất mạnh:

“Nhờ việc Đức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại,
Người đã tái sinh chúng ta để chúng ta hy vọng được sống.”
(1 Pr 1,3)

Đây là trung tâm của mầu nhiệm Phục Sinh:

Không chỉ là Chúa sống lại.
Nhưng là chúng ta được sinh lại.

Sinh lại trong niềm tin.
Sinh lại trong hy vọng.
Sinh lại trong tình yêu.

Trong chiều kích tâm lý thiêng liêng, đó là điều mà người ta gọi là:

sự trưởng thành sau tổn thương.

Không phải là quên quá khứ.
Nhưng là biến quá khứ thành nguồn sức mạnh.

Không phải là xóa vết thương.
Nhưng là để vết thương trở thành nguồn ánh sáng.

VII. “TÁM NGÀY SAU…” – NHỊP ĐIỆU CỦA HÀNH TRÌNH THIÊNG LIÊNG

Tin Mừng nhấn mạnh một chi tiết rất đặc biệt:

“Tám ngày sau.”
(Ga 20,26)

Không phải ngay lập tức.
Không phải tức thời.

Nhưng sau một khoảng thời gian.

Điều đó nói với chúng ta một chân lý rất nhân bản:

Thiên Chúa tôn trọng nhịp độ trưởng thành của con người.

Có những vết thương cần thời gian để lành.
Có những nỗi sợ cần thời gian để tan.
Có những niềm tin cần thời gian để lớn lên.

Ngay cả các tông đồ cũng cần thời gian.
Ngay cả Tôma cũng cần thời gian.
Ngay cả chúng ta cũng cần thời gian.

Và Thiên Chúa kiên nhẫn với thời gian của chúng ta.

KẾT LUẬN

TỪ NỖI SỢ ĐẾN NIỀM TIN – TỪ VẾT THƯƠNG ĐẾN LÒNG THƯƠNG XÓT

Anh chị em thân mến,

Tin Mừng hôm nay không phải là câu chuyện về sự nghi ngờ của Tôma.
Tin Mừng hôm nay là câu chuyện về lòng thương xót của Thiên Chúa.

Một Thiên Chúa:

* Bước vào khi cửa còn đóng

* Nói lời bình an khi con người đang sợ

* Giữ lại vết thương để chữa lành vết thương của chúng ta

Và lời tuyên xưng của Tôma hôm nay cũng có thể trở thành lời cầu nguyện của mỗi người chúng ta:

“Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con.”

Đó không chỉ là một lời tuyên xưng đức tin.
Đó là tiếng nói của một trái tim đã được chữa lành.


Câu chuyện của Tôma hôm nay tiếp tục trở thành một biểu tượng sống động:

Thiên Chúa không loại trừ những người nghi ngờ.
Người kiên nhẫn chờ họ chạm vào lòng thương xót của Người.

 

Danh mục:
Tác giả: