Nhảy đến nội dung

Xin lễ cho chính mình

Xin lễ cho chính mình
 

Thương thay vạn kiếp phù sinh,

Chăm lo thân xác, bỏ quên linh hồn.

Đường đời khôn dại, mất còn,

Mải mê tích trữ, hao mòn thiện căn.

 

Xưa nay hiếu nghĩa vẹn phần,

Cầu cho tiên tổ, người thân xa rời.

Lòng lành đẹp ý Chúa Trời,

Nhưng sao quên mất chính đời mình đây?

 

Đừng chờ nhắm mắt xuôi tay,

Mới mong kinh kệ, mới cậy chén vàng.

Khi còn nồng ấm hơi dương,

Lập công đền tội, tìm đường hồi tâm.

 

Dâng Lễ là chọn khôn ngoan,

Tựa nương vào Chúa, bình an tâm hồn.

Tội đời dù có chồng chất,

Máu Ngài thánh tẩy, sạch trong rạng ngời.

 

Bàn thờ rực sáng gương soi,

Hiệp thông hy tế, dâng lời thiết tha.

Ăn năn, thống hối, can qua,

Khi còn đang sống, Chúa đà thứ tha.

 

Mai sau đối diện tòa cao,

Tiền tài chẳng giữ, danh hào chẳng theo.

Chỉ còn đức ái mang theo,

Với linh hồn sạch, thoát nghèo trần gian.

 

Cầu ơn chết lành bình an,

Trong tay Từ Mẫu, ngút ngàn hồng ân.

Đừng chờ tối mới bước chân,

Trời còn đang sáng, chuyên cần lo tu.

 

Thánh Lễ – nguồn mạch thiên thu,

Dâng cho mình lúc mịt mù chưa sang.

Sống trong ơn nghĩa huy hoàng,

Đời này thánh hóa, đời sau rạng ngời.

 

Phạm Hùng Son

(John Pham)

==

Suy Tâm Giữ Đạo

 

Người đi giữa cõi trần gian
Mang theo một chữ tâm an vững bền
Sóng đời khi đục khi êm
Giữ lòng ngay thẳng, ắt yên tháng ngày

 

Lời ra như gió heo may
Nhẹ mà thấm đượm, đong đầy nghĩa ân
Một câu chân thật muôn phần
Hơn ngàn lời dối phù vân giữa đời

 

Tâm là gốc rễ muôn nơi
Nảy mầm phúc đức, sáng ngời mai sau
Gieo lành ắt hưởng ngọt bầu
Đường ngay nẻo thẳng, qua cầu chẳng nghiêng

 

Thịnh suy một niệm đảo điên
Giữ lòng vững chãi, não phiền tiêu tan
Tham sân dứt sạch bụi trần
Tự nhiên thanh thản, muôn phần yêu thương

 

Ngẫm đời một giấc vô thường
Công danh rồi cũng theo sương nhạt nhòa


Chỉ còn đức hạnh làm nhà
Hương thơm để lại chan hòa thế nhân

 

Phạm Hùng Son

++++++++++
 

Chúa Nhật V Mùa Chay Năm A

 

PHS Suy niệm  Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gioan.  Ga 11,1-45

 

SỰ SỐNG VÀ PHỤC SINH

 

Tin đưa từ làng nhỏ xa

La-da-rô bệnh, lệ nhòa mắt em

Chúa nghe lòng vẫn lặng êm

"Bệnh này để hiển vinh thêm Danh Trời"

 

Hai ngày Người mới ngỏ lời:

"Ta về Giu-đê, bạn thời ngủ yên

Đánh thức anh dậy khỏi xiềng"

Môn đệ lo lắng, dẹp riêng nỗi lòng.

 

Bê-ta-ni-a lệ dòng

Bốn ngày xác lạnh nằm trong mộ sầu

Mác-ta đón Chúa nghẹn câu:

"Nếu Thầy ở đó, em đâu lìa đời?"

 

Chúa nhìn khẽ bảo một lời:

"Chính Thầy sự sống rạng ngời hiển nhiên

Ai tin sẽ được bình yên

Dẫu thân có chết, hồn liên kết Thầy."

 

Ma-ri-a chạy đến đây

Phủ phục dưới gối, đong đầy xót xa

Chúa nhìn thổn thức lệ sa

Thương người bạn hữu, xót nhà quạnh hiu

 

Hang sâu phiến đá che đìu

"Hãy lăn đá lại!" - tiếng chiều vang vang

Mác-ta e ngại ngỡ ngàng:

"Thưa Thầy nặng mùi, xác sang bốn ngày."

 

Chúa rằng: "Nếu chị tin đây

Vinh quang Thiên Chúa lấp đầy trần gian"

Ngước mắt cầu nguyện khẩn ban:

"Tạ ơn Cha đã vẹn toàn nhậm lời"

 

Hét vang chấn động đất trời:

"La-da-rô hỡi, dậy rời mộ sâu!"

Xác người bước ra nhiệm mầu

Vải khăn còn quấn, nhiệm mầu phục sinh.

 

Quyền năng rạng rỡ anh linh

Chính Người Sự Sống, hiển vinh muôn đời

Ai tin lời Chúa gọi mời

Vượt qua cõi chết, rạng ngời thiên thu.

 

==

In French: 

 

LA VIE ET LA RÉSURRECTION

 

Un messager vient d’un village lointain :
Lazare est malade, ses sœurs pleurent sans fin.
Jésus entend, mais garde en son cœur
Une paix profonde : « Cette épreuve est pour l’honneur

 

Et la gloire du Nom du Dieu Très-Haut. »
Deux jours passent avant qu’Il dise ces mots :
« Retournons en Judée maintenant ;
Notre ami dort, je vais l’éveiller pourtant. »

Les disciples, troublés dans leur esprit,
Retiennent la peur qui les envahit.

 

À Béthanie les larmes abondent,
Depuis quatre jours la tombe est profonde.

Marthe accourt, la voix brisée :
« Seigneur, s’Il était venu, mon frère aurait vécu ! »

 

Jésus répond avec douceur et foi :
« Moi, je suis la Vie, la Résurrection et la Loi.

Celui qui croit en moi vivra toujours,
Même si la mort voile un jour son séjour. »

 

Marie accourt et tombe à ses pieds,
Le cœur chargé de peine et de pitié.


Jésus frémit, ses larmes coulent aussi,
Touché par l’ami qu’Il aimait ici.

 

Devant la grotte fermée par la pierre :
« Ôtez-la ! » dit la voix pleine de lumière.

Marthe murmure avec effroi :
« Seigneur, quatre jours déjà… l’odeur est là. »

 

Jésus répond : « Si tu crois vraiment,
Tu verras la gloire de Dieu maintenant. »

Le regard levé vers le Père éternel :
« Je te rends grâce, car tu m’écoutes toujours, Père fidèle. »

 

Alors sa voix éclate, puissante et forte :
« Lazare, viens dehors, quitte la mort ! »

Et l’homme sort du tombeau obscur,
Encore lié de bandelettes autour.

 

La puissance divine resplendit enfin :
Il est la Vie qui triomphe sans fin.

Qui croit en sa parole et suit son chemin
Traverse la mort vers l’éternel matin.

==

In English:

 

THE LIFE AND THE RESURRECTION

 

News came from a distant village small:
Lazarus lay ill; tears filled his sisters’ call.
Jesus heard, yet calm His heart remained:
“This sickness will make God’s glory proclaimed.”

 

Two days passed before His voice was heard:
“Let us go to Judea,” spoke the Lord.
“Our friend now sleeps in silent rest;
I go to wake him from death’s dark nest.”
The disciples feared within their mind,
Yet followed the Master they could not decline.

 

Bethany wept in sorrow deep;
Four days the body lay in sleep.
Martha ran with trembling breath:
“Lord, had You been here, he’d not know death.”

 

Jesus answered with radiant grace:
“I am the Life and the Resurrection’s face.
Whoever believes in me shall live again,
Though death may claim the mortal frame.”

 

Mary came and fell at His feet,
Her sorrowful heart in grief complete.
Jesus was moved; His tears fell too,
For the friend He loved and the mourning He knew.

 

Before the cave with the sealing stone:
“Take it away!” His voice was thrown.
Martha whispered with anxious breath:
“Lord, four days now he lies in death.”

 

Jesus replied, “If you believe, you shall see
The glory of God revealed to thee.”
He raised His eyes toward heaven above:
“Father, I thank You for Your faithful love.”

 

Then with a cry that shook the air:
“Lazarus, come out from there!”
From the tomb the dead man came,
Still bound in cloth but alive the same.

 

Divine power shone bright and clear:
He is the Life forever near.
Whoever believes the call He gives
Shall pass through death — and forever lives.

 

===

Tin Mừng ngày hôm nay

 

Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống.

 

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.        Ga 11,1-45

 

1 Khi ấy, có một người bị đau nặng, tên là La-da-rô, quê ở Bê-ta-ni-a, làng của hai chị em cô Mác-ta và Ma-ri-a. 2 Cô Ma-ri-a là người sau này sẽ xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Anh La-da-rô, người bị đau nặng, là em của cô. 3 Hai cô cho người đến nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng.” 4 Nghe vậy, Đức Giê-su bảo : “Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa : qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh.”

5 Đức Giê-su quý mến cô Mác-ta, cùng hai người em là cô Ma-ri-a và anh La-da-rô.

6 Tuy nhiên, sau khi được tin anh La-da-rô lâm bệnh, Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở. 7 Rồi sau đó, Người nói với các môn đệ : “Nào chúng ta cùng trở lại miền Giu-đê !” 8 Các môn đệ nói : “Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm cách ném đá Thầy, mà Thầy lại còn đến đó sao ?” 9 Đức Giê-su trả lời : “Ban ngày chẳng có mười hai giờ đó sao ? Ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì thấy ánh sáng mặt trời. 10 Còn ai đi ban đêm, thì vấp ngã vì không có ánh sáng nơi mình !”

11 Nói những lời này xong, Người bảo họ : “La-da-rô, bạn của chúng ta, đang yên giấc ; tuy vậy, Thầy đi đánh thức anh ấy đây.” 12 Các môn đệ nói với Người : “Thưa Thầy, nếu anh ấy yên giấc được, anh ấy sẽ khoẻ lại.” 13 Đức Giê-su nói về cái chết của anh La-da-rô, còn họ tưởng Người nói về giấc ngủ thường. 14 Bấy giờ Người mới nói rõ : “La-da-rô đã chết. 15 Thầy mừng cho anh em, vì Thầy đã không có mặt ở đó, để anh em tin. Thôi, nào chúng ta đến với anh ấy.” 16 Ông Tô-ma, gọi là Đi-đy-mô, nói với các bạn đồng môn : “Cả chúng ta nữa, chúng ta cũng đi để cùng chết với Thầy !”

17 Khi đến nơi, Đức Giê-su thấy anh La-da-rô đã chôn trong mồ được bốn ngày rồi. 18 Bê-ta-ni-a cách Giê-ru-sa-lem không đầy ba cây số. 19 Nhiều người Do-thái đến chia buồn với hai cô Mác-ta và Ma-ri-a, vì em các cô mới qua đời. 20 Vừa được tin Đức Giê-su đến, cô Mác-ta liền ra đón Người. Còn cô Ma-ri-a thì ngồi ở nhà. 21 Cô Mác-ta nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết. 22 Nhưng bây giờ con biết : Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy.” 23 Đức Giê-su nói : “Em chị sẽ sống lại !” 24 Cô Mác-ta thưa : “Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết.” 25 Đức Giê-su liền phán : “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. 26 Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không ?” 27 Cô Mác-ta đáp : “Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian.”

28 Nói xong, cô đi gọi em là Ma-ri-a, và nói nhỏ : “Thầy đến rồi, Thầy gọi em đấy !” 29 Nghe vậy, cô Ma-ri-a vội đứng lên và đến với Đức Giê-su. 30 Lúc đó, Người chưa vào làng, nhưng vẫn còn ở chỗ cô Mác-ta đã ra đón Người. 31 Những người Do-thái đang ở trong nhà với cô Ma-ri-a để chia buồn, thấy cô vội vã đứng dậy đi ra, liền đi theo, tưởng rằng cô ra mộ khóc em.

32 Khi đến gần Đức Giê-su, cô Ma-ri-a vừa thấy Người, liền phủ phục dưới chân và nói : “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.” 33 Thấy cô khóc, và những người Do-thái đi với cô cũng khóc, Đức Giê-su thổn thức trong lòng và xao xuyến. 34 Người hỏi : “Các người để xác anh ấy ở đâu ?” Họ trả lời : “Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem.” 35 Đức Giê-su liền khóc. 36 Người Do-thái mới nói : “Kìa xem ! Ông ta thương anh La-da-rô biết mấy !” 37 Có vài người trong nhóm họ nói : “Ông ta đã mở mắt cho người mù, lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết ư ?” 38 Đức Giê-su lại thổn thức trong lòng. Người đi tới mộ. Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá đậy lại. 39 Đức Giê-su nói : “Đem phiến đá này đi.” Cô Mác-ta là chị người chết liền nói : “Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày.” 40 Đức Giê-su bảo : “Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao ?” 41 Rồi người ta đem phiến đá đi. Đức Giê-su ngước mắt lên và nói : “Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nhậm lời con. 42 Phần con, con biết Cha hằng nhậm lời con, nhưng vì dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con.” 43 Nói xong, Người kêu lớn tiếng : “Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ !” 44 Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn. Đức Giê-su bảo : “Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi.”

45 Trong số những người Do-thái đến thăm cô Ma-ri-a và được chứng kiến việc Đức Giê-su làm, có nhiều kẻ đã tin vào Người.