Anh mù Bartimê
Anh mù Bartimê
1/. Một hôm Ngài đi đến thành Giê-ri-cô. Có tiếng kêu la: Ngài ơi! Hãy xót thương! Dừng chân , Ngài gọi đến tên anh Bartimê! Lòng tràn vui sướng, van xin , tiếng càng to.
2/. Dù cho ngàn muôn tiếng người mằng : Im đi! Anh cố van xin : Ngài ơi! Hãy xót thương! Mừng vui , lòng mơ ước bao năm : Đến bên Ngài ! Rồi Ngài lại hỏi : Anh ơi ! Muốn gì đây ?
3/. Đời con dù năm tháng chìm đắm đau thương. Có những phút giây làn mây đã phủ đen. Ngài ơi ! Ngài gọi đến tên con : cứ an lòng! Tình Ngài soi sáng , con đi giữa bình an!
ĐK: Hỡi ! Hỡi ông Giêsu ! Hãy đoái thương thân tôi ! Đã sống trong buồn sầu. Ánh mắt tôi mù lòa. Hãy mở ra hôm nay ! Chính đức tin con đây ! Con sẽ được trông thấy Thánh Nhan hiển vinh.
Tác giả : LM Tri Văn Vinh