Nhảy đến nội dung

Khao khát chính Chúa

Chúa Nhật XVIII Thường Niên (Aug 05-2012)

Khao khát chính Chúa    

Ngày xưa, tại một vương quốc nọ, có một vị vua trẻ nổi tiếng tài đức vẹn toàn.  Ngài có một tấm lòng yêu nước thương dân, luôn tìm cách làm thỏa mãn những ước nguyện chính đáng của dân chúng.  Vào dịp cuối năm, nhà vua ra lệnh cho đầu bếp của hoàng gia làm thật nhiều loại bánh mà ngài thích ăn nhất để phát cho dân chúng mỗi người một tấm.  Ngài cũng truyền cho các thợ dệt của mình, phải gia công làm thêm thứ luạ mà ngài thường mặc, để phân phát cho dân chúng mỗi người một giải lụa đủ để may một bộ áo.  

Vào ngày đầu xuân, nhà vua cải trang thành thường dân và rảo quanh các phố xá làng mạc gần kinh đô cho biết rõ dân tình.  Khi dừng chân nghỉ ở gần một giếng nước tại lối vào một ngôi làng nọ, nhà vua bắt gặp ba thiếu nữ thật xinh đẹp đang vui vẻ trò chuyện với nhau.  Nếu để ý một chút thì người ta sẽ dễ nhận ra đây là ba chị em ruột vì cách ăn mặc và nét mặt thật giống nhau của họ.

Cô thứ nhất có lẽ cũng là chị cả nói với hai cô kia:

- Các em à, cả đời chị em ta chưa bao giờ được ăn một tấm bánh ngon như tấm bánh nhà vua ban cho chúng ta.  Chị ước rằng mình lấy được anh đầu bếp của nhà vua.  Như vậy, chắc sẽ được ăn ngon suốt đời.

Cô thứ nhất vừa dứt lời thì cô thứ hai đã mau miệng nói:

- Chị chỉ thích ăn ngon nên mới ước như thế.  Còn em, em rất thích thứ lụa nhà vua tặng chúng ta.  Chưa bao giờ chị em ta được mặc thứ hàng lụa đẹp như thế.  Em ước rằng mình được làm vợ anh thợ dệt của nhà vua.  Như thế, chắc sẽ được mặc đẹp cả đời.

Thấy cô út chỉ lắng nghe mà không lên tiếng, hai người chị liền hỏi:

- Em thấy nhận xét của hai chị về thứ bánh và hàng lụa nhà vua ban tặng chúng ta có đúng không?  Còn em, em nghĩ gì về việc này?  Em có ước nguyện gì trong dịp đầu xuân hôm nay?

Bấy giờ cô út mới nhẹ nhàng lên tiếng:

- Em thấy nhận xét của hai chị thật chính xác.  Chị em mình nhà nghèo xưa nay chưa bao giờ được nếm qua một miếng bánh ngon như bánh nhà vua ban, và cũng chẳng khi nào dám mơ ước được mặc thứ lụa đẹp như lụa vua tặng.  Em, em cũng thích ăn ngon mặc đẹp như hai chị.  Nhưng điều làm em cảm động nhất là tấm lòng nhân ái của hoàng thượng.  Chưa bao giờ có một vị vua biết tận tình mến yêu dân chúng như thế.  Thú thật với hai chị, đêm qua em không ngủ được vì suy tưởng đến lòng tốt của nhà vua.  Em đã cầu nguyện cùng Thượng Đế cho ngài được trường thọ để cai trị đất nước chúng ta và đem lại hạnh phúc cho toàn dân.  Ước nguyện của em là được trở thành một trong những nữ tì của nhà vua, tận tâm săn sóc phục vụ ngài để tỏ lòng yêu mến tri ân ngài.

Nghe vậy, nhà vua nở một nụ cười sung sướng và trở về hoàng cung.

Hôm sau, nhà vua cho người triệu ba chị em thôn nữ nọ vào hoàng cung.  Trước mặt đầy đủ bá quan văn võ, nhà vua tuyên bố:

- Xưa nay trẫm chỉ có một ước nguyện là đem lại hạnh phúc cho toàn dân.  Và trẫm luôn cố gắng làm thỏa mãn nguyện vọng của dân chúng trong khả năng của trẫm.  Hôm qua khi đi tìm hiểu dân tình, trẫm đã biết được ước nguyện đầu xuân của ba cô nương đây.  Vì vậy, trẫm đã quyết định sẽ làm cho họ được toại nguyện.

Ba thiếu nữ đưa mắt nhìn nhà vua lộ vẻ ngỡ ngàng và sung sướng.

Nhà vua nhìn người chị cả và nói:

- Cô nương đây đã ước nguyện được sánh duyên với đầu bếp của trẫm.  Trẫm sẽ cho khanh được toại nguyện.  Từ nay khanh sẽ là vợ của đầu bếp hoàng gia.

Rồi quay sang người chị kế, nhà vua nói:

- Ước nguyện của cô nương này là trở thành bạn trăm năm của thợ dệt hoàng gia.  Cô nương hãy vui mừng vì từ nay cô nương sẽ chính thức là bạn đường của thợ dệt của trẫm.

Hướng nhìn về cô em út đang bẽn lẽn thẹn thùng, nhà vua vui mừng nói với mọi người:

- Từ trước đến nay, trẫm chưa gặp được một người nào hiểu tâm tình của trẫm như thiếu nữ này.  Cô nương đây đã tỏ ra là một người khôn ngoan sâu sắc khi biết nhận ra tấm lòng của trẫm đối với dân chúng nơi các tặng phẩm của trẫm.  Ước nguyện duy nhất của nàng là được tỏ lòng biết ơn yêu mến đối với trẫm.  Trẫm tin rằng không có ai có thể hiểu trẫm và có thể chia xẻ với trẫm lý tưởng yêu nước thương dân hơn cô nương đây.  Vì thế, trẫm long trọng tuyên bố với bá quan văn võ và thần dân trăm họ rằng, từ hôm nay trẫm đặt cô nương này làm hoàng hậu của trẫm và làm mẫu nghi thiên hạ.  

Nhà vua vừa dứt lời thì mọi người liền vui mừng lên tiếng tung hô.  Vì từ  lâu ai nấy đều mong mỏi nhà vua sớm tìm được một nội tướng để cùng ngài dẫn dắt muôn dân.  Khi mọi người tạm ngưng tiếng tung hô, nhà vua liền dìu nàng thôn nữ lên ngồi cạnh ngài và nói cùng người đầu bếp của  hoàng gia:

- Nhà ngươi hãy cùng người vợ mới của ngươi dọn một món ăn ngon nhất, quý nhất, và hiếm nhất để ta ban tặng hoàng hậu.

Rồi ngài quay sang phía người thợ dệt của mình và nói:

- Cả ngươi nữa, hãy cùng với người vợ mới của ngươi dệt một loại hàng lụa tốt nhất, đẹp nhất, và hiếm nhất để ta làm sính lễ cho hoàng hậu.

Câu truyện còn kéo dài với sự ganh tị của hai người chị đối với cô em hoàng hậu nhưng đoạn kết vẫn tốt đẹp khi người em vượt qua mọi thử thách và càng được thêm lòng sủng ái của nhà vua cũng như sự mến mộ của mọi người.

* *  *

Câu chuyện cổ tích trên có thể dùng như một dụ ngôn giúp chúng ta hiểu sâu hơn ý nghĩa của Lời Chúa trong Phụng Vụ hôm nay.

Thật vậy, Thiên Chúa cũng tương tự vị vua giàu lòng nhân ái trong câu chuyện trên.  Ngài luôn quan tâm đến hạnh phúc của con người và và thương ban mọi ơn lành để đem lại hạnh phúc cho họ.  Và mọi ơn Thiên Chúa ban đều nhằm mục đích giúp con người nhận biết và yêu mến Ngài, để được Ngài ban tặng chính Ngài cho họ nơi Chúa Giêsu là Bánh Hằng Sống. Bài đọc một hôm nay nhắc lại việc Chúa ban man-na để nuôi dân Do thái trong sa mạc trên đường về Đất Hứa. Chúa cho biết mục đích của việc Ngài thực hiện phép lạ này là để họ nhận biết quyền năng và tình thương của Ngài và đáp trả qua việc tuân giữ Luật Ngài: “Ta muốn thử lòng chúng như vậy xem chúng có tuân hành theo Luật ta không…và các ngươi sẽ biết rằng Ta là Đức Chúa” (Xh 16:4b, 12b).

Như nhà vua trên đã cải trang thành thường dân để tìm hiểu dân tình, Thiên Chúa nơi Chúa Kitô đã nhập thể không phải để tìm hiểu nhân loại, nhưng để thực sự trở thành một người trong họ, để yêu thương họ, để cứu chuộc họ, để trao ban chính Ngài là nguồn mạch muôn ơn cho họ, và cho họ được tham dự vào sự hiệp thông của Chúa Ba Ngôi. Vì vậy,  khi Chúa Giêsu làm phép lạ dùng năm chiếc bánh và hai con cá để nuôi năm ngàn người ăn, Ngài muốn họ nhận biết dấu lạ ấy như sự hiện diện đầy quyền năng và tình thương của Thiên Chúa nơi chính Ngài và tin vào Ngài. Và một khi nhận biết và tin vào Chúa Giêsu, người ta chẳng những được nuôi dưỡng phần xác nhưng còn được tận hưởng Bánh Hằng Sống là chính Chúa Giêsu, được sự sống đời đời. Nhưng tiếc thay, như Chúa Giêsu nói trong Tin Mừng hôm nay, người ta tìm đến với Chúa vì được ăn bánh hơn là để nhận biết và tin vào Ngài.  

Vì thế, Chúa Giêsu đã ân cần khuyên dạy họ: “Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống muôn đời, là của ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi. Người là Đấng mà Thiên Chúa Cha đã ghi dấu” (Ga 6:27).

Như đám đông dân chúng tìm đến với Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay chỉ vì đã được ăn bánh, như hai cô chị trong truyện trên chỉ mong được ăn bánh ngon và mặc lụa đẹp, rất nhiều tín hữu chúng ta khi đến với Chúa cũng chỉ mong cầu những lợi lộc trần thế chóng qua. Vì quá chú trọng và ham mê những lợi lộc trần thế, chúng ta nhiều khi không còn hâm mộ những thực tại thần thiêng và không nhận biết tin yêu Chúa cách thẳm sâu như Chúa mong đợi nơi chúng ta.

Vì thế, như hai cô chị lớn dù đã được thỏa mãn nguyện vọng làm vợ của đầu bếp và thợ dệt của hoàng gia, nhưng họ đã không được hoàn toàn thỏa mãn; người ta dù được mọi thứ lợi lộc trần thế, họ vẫn không tìm được hạnh phúc viên trọn.  Đúng như kinh nghiệm của Thánh Augustinô: “Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên hồn con cho Chúa, và hồn con còn thao thức mãi cho đến khi được nghỉ an trong Chúa.”  

Trái lại, ước nguyện bày tỏ lòng yêu mến biết ơn đối với tình thương của nhà vua nơi cô út cũng đã được thỏa mãn.  Cùng với sự làm thỏa mãn ước nguyện của nàng, nhà vua còn ban tặng nàng tất cả những gì mà hai người chị của cô hằng khao khát.  Cô đã được hạnh phúc viên trọn vì cô đã có một ước nguyện cao cả vị tha, một ước nguyện vượt lên trên những quà tặng của nhà vua để bước vào chính tâm hồn yêu mến của ngài là nguồn phát sinh mọi ân lộc.

Cũng thế, một khi chúng ta thực sự khao khát Chúa, tìm kiếm  Chúa, tin yêu Chúa, kết hợp và hoan hưởng Chúa, chúng ta sẽ được thỏa mãn trọn vẹn  như chính Chúa Giêsu đã tuyên bố trong Tin Mừng hôm nay: “Chính Ta là Bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói; ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ” (Ga 6:35).

Lạy Mẹ Maria là Tòa Đấng Khôn Ngoan. Xin Mẹ cầu chúng Chúa ban cho chúng con đức khôn ngoan bởi Trời, để chúng con biết tìm Chúa trước tiên, yêu Chúa trên hết và nhận định mọi việc với cái nhìn đức tin, để chúng con luôn được gắn bó kết hợp với Chúa và luôn xác tín rằng: “Có Chúa là có mọi sự”. Amen.

Lm Phạm Quốc Hưng