Tại Brussels: ĐHY Parolin kêu gọi Âu châu tái khám phá sự dũng cảm Kitô giáo
Tại Brussels: ĐHY Parolin kêu gọi Âu châu tái khám phá sự dũng cảm Kitô giáo
Bên trong một nhà thờ chính toà thấm đẫm tám thế kỷ lịch sử, với hàng trăm tín hữu và thành viên hoàng gia Bỉ, Đức Hồng y Parolin nhấn mạnh rằng “Đức tin Kitô giáo không tồn tại ngoài thời gian hay bên lề lịch sử, mà phát triển trong chính thời gian, ở những nơi cụ thể và thông qua những cộng đồng thực sự.”
Ngài nói, từ rất lâu trước khi công trình kiến trúc Gothic thế kỷ 13 này được xây dựng, một nhà nguyện dành riêng cho Thánh Michael và một nhà thờ Romanesque đã chứng kiến cội rễ sâu xa Kitô giáo ở Brussels.
Sự phát triển chậm rãi, kiên nhẫn này, Đức Hồng y Quốc vụ khanh cho biết, minh họa bản chất của Giáo hội, “không được sinh ra từ một hành động đơn lẻ hay một dự án hoàn thành chỉ trong một khoảnh khắc, mà từ một lòng trung thành trải dài qua nhiều thế hệ, trong đó mỗi người đón nhận, bảo vệ và truyền lại những gì đã được giao phó cho họ.”
Ngài lưu ý, trong hơn tám thế kỷ, nhà thờ lớn này đã đồng hành cùng đời sống Kitô giáo của thành phố và quốc gia, thể hiện một đức tin luôn quan tâm đến những vấn đề của thời đại.
Thánh Michael và Thánh Gudula: Hai hình ảnh của Giáo hội
Những nền móng đầu tiên của Nhà thờ chính tòa Thánh Michael và Thánh Gudula có từ năm 1226, khi Henry II, Công tước xứ Brabant, quyết định xây dựng một nhà thờ trên một địa điểm chiến lược tại ngã ba những tuyến đường nối liền Pháp và Đức.
Đối với Đức Hồng y Parolin, hai vị thánh bổn mạng của Nhà thờ chính tòa thể hiện một sứ mệnh vẫn còn rất phù hợp cho đến ngày nay.
Thánh Michael gợi lên “sự cảnh giác và khả năng phân định,” trong khi Thánh Gudula đại diện cho “lòng trung thành hằng ngày.”
Cùng nhau, ngài nói, họ phác họa diện mạo của một Giáo hội được kêu gọi để dung hòa chân lý và phục vụ, sự kiên định và dịu dàng.
Brussels và sự mong manh của Âu châu
Là nơi đặt trụ sở của nhiều thể chế của Liên minh Âu châu, Brussels, theo Đức Hồng y Parolin, là một thành phố được sinh ra từ sự gặp gỡ và khả năng dung hòa những dị biệt biệt. Tuy nhiên, bản thân Âu châu, ngài nhận thấy, hiện đang trải qua “một thời kỳ mong manh sâu sắc, được đánh dấu bằng những nỗi sợ hãi và rạn nứt không chỉ về chính trị và xã hội, mà còn cả nội bộ và văn hóa.”
Một Giáo hội không đáng kể?
Nhắc lại những nhân vật như Robert Schuman, Konrad Adenauer và Alcide De Gasperi—những người kiến tạo nên sự hòa giải Âu châu thời hậu chiến—Đức Hồng y nhấn mạnh sự cần thiết phải tái thiết không chỉ những thể chế của Âu châu, mà còn cả niềm tin của người dân đối với nhau.
Ngài nói rằng sự tự nghi ngờ cũng là một thách thức đối với Giáo hội ngày nay - mối nguy hiểm lớn nhất của Giáo hội không phải là sự suy giảm về số lượng, mà là sự lạc hậu. “Không phải sự yếu kém về số lượng làm suy yếu chứng nhân Kitô giáo,” Đức Hồng y Parolin cảnh báo, “mà là sự mất đi lòng can đảm rao giảng Tin Mừng.”
“Giáo hội không đứng trên lịch sử, cũng không đơn giản là hòa nhập với nó,” ngài nói. “Giáo hội đồng hành cùng lịch sử như một sự hiện diện đồng hành, phân định và phục vụ.”
Lời nguyện cho Brussels, Bỉ và Âu châu
Kết thúc bài phát biểu, Đức Hồng y Parolin đã phó thác Giáo hội, thành phố Brussels, Bỉ, Âu châu và cộng đồng những quốc gia cho sự cầu bầu của Đức Mẹ Maria.
Quốc vụ khanh Tòa Thánh bày tỏ hy vọng rằng Nhà thờ chính toà Thánh Michael và Gudula sẽ vẫn là “một ngôi nhà rộng mở và một không gian hiệp thông,” nơi tiếp tục nuôi dưỡng lương tâm về công lý, trách nhiệm và hy vọng.
Nguyễn Minh Sơn