04 Chương 4
Chương 4
Jacinta Kể Chuyện
Lúcia lặng lẽ ăn cơm tối hôm đó. Linh hồn cô bé tràn ngập sự ngọt ngào và vẻ diễm kiều tuyệt vời của Đức Mẹ, đến độ không thể nói gì ngoài Đức Mẹ, mà về Đức Mẹ thì không thể nói ra điều gì được. Sau khi đọc kinh tối và nghe bà mẹ đọc một đoạn Tân Ước, Lúcia lặng lẽ lên giường với bí mật châu báu của biến cố vĩ đại trong ngày được khóa an toàn trong trái tim.
Nhưng với bé Jacinta, mọi việc khác hẳn. Đứng bên phía trái cửa ra vào, cô bé bồn chồn chờ đợi cha mẹ về, ông bà đi tới thị trấn Batalha dưới thung lũng Fátima.
Khi ông bà Marto về tới, trời đã tối, nhưng Jacinta vẫn đứng ở cửa đón cha mẹ. Ngay khi nhận ra bóng mẹ, cô bé chạy vội tới ôm bà thật chặt. Bà mẹ hiền từ không biết điều gì tạo ra cách đón tiếp bất thường này, vì Jacinta không có thói quen hành động như vậy. Nhưng ngạc nhiên ban đầu nhường chỗ cho kinh ngạc khi bà nghe con gái nhỏ mừng rỡ chào:
“Ồ, má à, hôm nay chúng con thấy Đức Mẹ ở Cova da Iria.”
Bà mẹ cười nhạo nói: “Má không tin điều đó. Con phải là vị thánh nhỏ tốt lành mới được nhìn thấy Đức Mẹ.”
Lập tức, mặt cô bé xịu xuống. Mẹ cô không tin Đức Mẹ! Nhưng làm sao cô bé hoài nghi Đức Mẹ được! Chính bé đã tận mắt nhìn thấy Đức Mẹ, Người nói Người từ thiên đàng đến. Trái tim cô bé xác nhận rằng Vị Nữ Lưu kiều diễm vô song đó chính là Đức Trinh Nữ.
“Má à, xin má tin đi!” cô bé cao giọng cãi, với lòng hăng hái của trái tim ngây thơ.
Không trả lời, bà Olimpia bước qua cửa.
Nhưng Jacinta theo bén gót.
Cô bé nói ngay khi hai mẹ con vào trong nhà: “Má à, con sắp sửa đi cầu nguyện chung với anh Francisco đây, đó là điều Đức Mẹ yêu cầu chúng con làm.”
Mừng vì thoát được con bé, mà câu chuyện con nhỏ nói bà không tin chút nào, bà mẹ để cho con bé đi. Nhưng sự an bình của bà không được lâu, vì ngay khi vừa mới cầu nguyện chung với anh của bé xong, Jacinta trở lại tấn công:
“Thưa mẹ yêu quí, chúng ta phải cầu nguyện kinh Mân Côi hằng ngày.”
Bà mẹ phản pháo: “Nhưng đó không phải thói quen. Chúng ta không phải đọc kinh bây giờ chứ, phải không?”
Bé nài nỉ: “Hãy cầu nguyện, má à, hãy cầu nguyện.”
Dẫu rằng không tin chuyện con gái kể, tính tò mò của bà Olimpia cũng bị khích thích. Sau đó, trong bữa ăn, trước mặt mọi người trong gia đình và hai người bà con tình cờ có mặt trong nhà lúc đó, bà hạch hỏi Jacinta và Francisco về việc Đức Mẹ hiện ra. Những lời hai bé nói thêm lúc này cũng không tăng thêm lòng tin của bà Olimpia vào biến cố Đức Mẹ hiện ra, và bà tiếp tục ít để ý tới.
Trong gia đình Marto, ít nhất có một người xúc động mạnh vì câu chuyện của hai đứa con nhỏ, đó là ông bố. Biết rằng Jacinta và Francisco tuyệt đối thực thà và hoài nghi khả năng tuổi thơ ngây của hai bé con thể dựng đứng được câu chuyện như vậy, ông Manuel Pedro cảm thấy hoàn toàn tin những điều hai bé con của ông nói. Vả lại, cũng phải thừa nhận rằng trong dòng lịch sử, Đức Mẹ đã nhiều lần hiện ra vì lợi ích cho nhân loại, ông Pedro không thấy có lý do gì Thiên Chúa Toàn Năng lại không để Đức Mẹ thăm viếng trần thế lần nữa. Đúng vậy, ông Pedro cảm thấy rõ rệt phải nhận những điều các bé con của ông nói là thực.
Sáng sớm hôm sau, khi đứng dưới gốc cây vả trong vườn thoai thoải sau nhà, Lúcia đang sung sướng nhớ Đức Mẹ diễm tuyệt từ thiên đàng đến, thì chị Maria dos Anjos, chị cả của cô bé, đến gần. Chị Maria vừa mới nghe người lối xóm nói về Đức Mẹ hiện ra, người ngày được bà Marto kể cho nghe câu chuyện. Bị áp lực vì câu hỏi nằng nặc ép buộc của chị Maria, Lúcia đành phải nói thực chính cô bé đã được diện kiến một Vị Nữ Lưu xinh đẹp tuyệt vời từ thiên đàng tới, Người cũng yêu cầu cô bé và hai em họ trở lại nơi đó sáu tháng liên tiếp, và hứa sẽ cho các bé biết Người muốn gì.
Ngay lúc đó, Francisco tới nơi và xác nhận điều kinh hoàng là Jacinta đã nói với mọi người trong nhà về những việc đã xảy ra ngày hôm trước.
Như thế là Jacinta đã nói rồi! Đó chính là điều Lúcia lo sợ. Giờ đây, niềm vui khó tin, đã từng là của riêng cô từ ngày hôm qua và hy vọng sẽ tồn tại mãi mãi, đang bị tấn công dữ dội. Lớp sóng buồn bực thất vọng, ngay cả đến tức giận nữa, chạy khắp thân thể cô bé. Bất chợt cô bé bứt rứt muốn trút ngay ra cho cô bé em họ bép xép. Lúcia nói: “Này, Francisco lại đây, chúng ta đi xem có tìm thấy Jacinta không.”
Khi Lúcia và Francisco tới gần góc đường mòn bụi bậm lởm chởm đá, chạy qua Aljustrel, từ nhà gia đình Santos đến nhà gia đình Marto, hai bé thấy Jacinta đứng tựa lưng vào tường trước nhà, mắt đăm đăm nhìn xuống đất. Khi đi xuống hướng về phía ngôi nhà, hai bé thấy Jacinta rất buồn rầu lo âu, bây giờ bé ý thức được những điều bé đã làm. Bé đã không giữ lời hứa và mở cửa cho bao nhiêu rắc rối.
Khi thấy Lúcia và Francisco đến gần, bé cúi đầu, hạ thấp mắt xuống, liếc nhìn ánh mắt đầy trách mắng trên mặt đỏ bừng của Lúcia, Jacinta biết Lúcia đã biết hết sự bẻm mép đầy tai họa của mình.
Lúcia bực tức la lên chua chát:
“Jacinta, em nói để làm gì? Chị Maria của chị đã nghe biết về Đức Mẹ, chị ấy vừa mới nói với chị đây. Mẹ em đã kể với các bà trong làng những gì em nói với mẹ em tối hôm qua, và lúc này mọi người sẽ biết hết!”
Bé Jacinta không dám nhìn Lúcia, chỉ lặng lặng nghe lời kết tội cay đắng của người chị họ. Thái độ của bé là xấu hổ và hối hận hết sức. Khi Lúcia không trách mắng nữa, bé Jacinta mới nói, giọng nghẹn ngào, và những giọt lệ to lăn dài xuống hai bên má:
“Cái cái gì trong trái tim em khiến em không thể im lặng được,” bé vừa nói vừa chắp đôi tay nhỏ nhắn trên ngực.
Xúc động vì sự buồn rầu và thực tâm hối hận của Jacinta, Lúcia nói:
“Này, em đừng khóc nữa, và đừng nói gì thêm với bất cứ ai về những điều Đức Mẹ đã nói với chúng ta.”
“Nhưng mà em đã nói điều đó ra rồi.”
“Em đã nói những gì?” Lúcia lo lắng hỏi, vì sợ cô em đã tiết lộ “bí mật.”
“Em nói Đức Mẹ hứa đưa chị em chúng ta về thiên đàng.”
“Thế là lập tức em đi khoe điều đó!” Lúcia trách mắng thêm, mặc dầu thâm tâm cô đã được dịu bớt là bé Jacinta đã không tiết lộ gì hơn.
“Chị Lúcia à, xin tha thứ cho em, và em sẽ không nói gì với bất cứ ai nữa đâu.”