Nhảy đến nội dung

05 Chương 5

  • CN, 19/01/2025 - 17:43
  • admin1

Chương 5

Tại Nhà Cha Sở

Hai tuần lễ trôi qua kể từ ngày Đức Mẹ hiện ra, bà Maria Rosa vừa mới được cha sở, cha Ferreira, cho biết muốn gặp bà và Lúcia tại văn phòng ngài. Mặc dầu xấu hổ phải gặp cha sở trong trường hợp này, bà Maria Rosa cũng mừng vì nghĩ cha sở sẽ nói chuyện với con nhỏ. Có thể ngài sẽ thành công bắt con nhỏ thú tội nói láo kinh khủng của nó.

Bước tới cửa bếp mở ra sân nhỏ có hàng rào, bà gọi con gái nhỏ:

“Lúcia, vào trong bếp này, má có chuyện cần nói với con.”

Khi cô bé đã ngồi trên ghế đẩu bên lò bếp, bà mẹ nói:

“Này Lúcia, ngày mai mẹ phải dẫn con tới gặp Cha Bề Trên (O Senhor Prior). Khi tới đó, má muốn con quỳ ngay xuống xưng tội nói láo của con, xin ơn tha thứ và làm việc đền tội cha sở (cha xứ) sẽ định.”

Sáng hôm sau, hai mẹ con ra đi sớm, bà Maria Rosa muốn Lúcia dự Thánh Lễ trước khi gặp cha sở.

Tội nghiệp Lúcia! Trái tim cô bé đập nhanh quá sức khi bé đóng cửa nhà. Chừng một tiếng đồng hồ nữa, cô bé sẽ phải đối diện với cha sở. Mặc dù vốn biết cha sở rất nhân từ, nhưng đây không phải buổi viếng thăm cha sở như thường lệ. Cô bé lặng lẽ theo sau bà mẹ trên khoảng đường bụi bậm gồ ghề. Khi hai mẹ con đi ngang nhà gia đình Marto, Lúcia chạy vội vào để nói vài lời với Jacinta. Lúcia cảm thấy cần trút nhẹ trái tim nặng chĩu, giãi bày tâm sự với cô em họ thân mến, dù chỉ trong vài phút phù du. Không muốn để mẹ phải chờ lâu, Lúcia vội vã nói với Jacinta, còn trong giường, về trường hợp của mình và xin bé cầu nguyện giúp. Rồi vội vàng chạy theo tới gần bà mẹ vẫn lũi thũi một mình trên đường. Lúcia cẩn thận đi cách sau mẹ một khoảng với hy vọng tránh được một lần những lời nói nhức nhối. Tuy vậy, sự cẩn thận của cô bé chẳng được ích gì. Hai mẹ con mới đi khỏi nhà gia đình Marto một khoảng ngắn thì bà Maria Rosa lại khởi sự nguyền rủa sự dối trá. Sau cùng, khi đến nhà thờ, Lúcia nói:

“Nhưng mà thưa mẹ yêu dấu, làm sao con nói được là con không thấy Đức Mẹ, trong khi con đã thực sự thấy Người?”

Khác thường, bà Maria Rosa không trả lời. Thực ra, bà không biết phải trả lời thế nào, bà đành chọn giữ hòa.

Mặc dầu trái tim Lúcia tràn ngập sợ hãi đến chết được và lo âu suốt Thánh Lễ, cô bé cũng đủ tự chủ nhớ lại được lời Đức Mẹ yêu cầu dâng hy sinh lên Thiên Chúa để đền tạ tội lỗi và xin cho các kẻ tội lỗi ăn năn thống hối.

Thánh Lễ đã xong, quá mau. Lúcia hẳn muốn Thánh Lễ kéo dài bất tận. Cô bé theo mẹ rời khỏi thánh đường mà tim đập như muốn nhảy ra ngoài. Hai mẹ con băng qua công viên bụi bậm đi về phía nhà cha sở bên tay phải. Khi hai mẹ con đang bước lên cầu thang dẫn tới hành lang, bà Maria Rosa bất chợt quay sang Lúcia và nóng nảy nói:

“Này con, con đừng làm khổ mẹ thêm nữa. Con hãy nói cho cha Bề Trên (o Senhor Prior) biết rằng con đã nói láo, để trong nhà thờ ngày Chúa Nhật, ngài cho mọi người biết đó chỉ là điều bịa đặt, và như vậy chấm dứt hẳn câu chuyện. Con có nghĩ nếu vấn đề cứ tiếp tục, mọi người đổ xô tới Cova da Iria cầu nguyện trước cây sồi không?”

Lên tới hành lang, bà Maria Rosa gõ cửa và được người chị của cha sở mời vào nhà. Vì cha sở còn ở nhà thờ để tạ ơn sau Thánh Lễ, bà Maria Rosa và Lúcia được mời ngồi ghế chờ đợi.

Người chị của cha Manuel Ferreira cho ngài biết mẹ con bà Maria Rosa đang chờ. Ngài vội vàng kiểm điểm lần chót trường hợp này trước khi rời khỏi thánh đường. Cha Manuel Ferreira lo âu về buổi viếng thăm này, ngài ý thức chính ngài có nhiệm vụ tìm hiểu cội nguồn câu chuyện Đức Mẹ hiện ra. Nhiều lời tường thuật khác nhau tới tai ngài mà vẫn chưa tìm ra căn nguyên, tuy vậy, ngài đã nghe đủ để sắp thành hệ thống khá rõ rệt về những điều ba em bé nói là đã xảy ra. Thật vậy, “đối với cá nhân ngài, ngài không tin những điều các em bé nói là có thực. Ngài thực sự bối rối và không có ý kiến dứt khoát về thực chất của sự việc gọi là “Đức Mẹ hiện ra.”

Sự hoài nghi của cha sở kèm theo nỗi lo âu ghê gớm. Mọi người đều muốn biết, với tư cách lãnh đạo tôn giáo chính thức tại địa phương, ngài nghĩ thế nào về vấn đề này. Cha Ferreira ước muốn có thể đi tới quyết định dứt khoát! Như thế ngài có thể thoát khỏi những hoài nghi ghê gớm liên miên dày vò tâm trí. Thật vậy, khi đó ít nhất ngài cũng được hưởng an bình trong tâm hồn, điều đã bị thiếu sót một cách đáng buồn từ lần đầu tiên nghe nói về sự kiện “Đức Mẹ hiện ra tại Cova da Iria.”

Lần nữa, ít nhất lần thứ một trăm, cha Ferreira ôn lại năm giả thuyết khả dĩ chấp nhận được về vụ Cova da Iria.

Có thế có việc Đức Mẹ hiện ra thực. Thực tế, Đức Mẹ có thể ban vinh dự cho Portugal (Bồ-đào-nha) bằng cách viếng thăm như Đức Mẹ đã làm tại Lourdes, France (Lộ-đức, Pháp Quốc), năm 1858. Trong trường hợp đó, ân sủng biết bao cho giáo xứ và tổ quốc của cha! Niềm vui tinh tuyền khôn tả chạy khắp cơ thể cao lớn của cha sở, khi ngài nghĩ việc Đức Mẹ hiện ra là có thực. Nhưng niềm vui này quá ngắn, vì tự đáy lòng, cha Ferreira nghĩ không thể nào Đức Mẹ đã thực sự hiện ra tại Cova da Iria.

Nếu giả thuyết này không đúng, mà có vẻ là trường hợp này. Dẫu vậy, ít ra cũng còn bốn giả thuyết nữa. Việc đó chỉ giản dị là điều nói dối, cậu chuyện các bé tạo ra để làm cho mình thành quan trọng. Nhưng giả thuyết này bị bác bỏ mau lẹ. Mặc dầu ở Fátima chỉ mới bốn năm, ngài biết rõ các bé này, không thể nào tin các bé có khả năng sáng tạo điều giả dối như vậy.

Việc đó có thể do cha mẹ chúng sắp đặt vì hư danh hoặc để khai thác vật chất. Vinh dự biết bao cho gia đình có người được thị kiến! Nhưng lần nữa, danh giá gia đình Marto và gia đình Santos, nhất là ông Antonio Santos ghiền rượu, bắt buộc cha sở phải loại bỏ giả thuyết này. Mọi người cũng biết bà Maria Rosa quyết liệt tuyên bố không tin Đức Mẹ hiện ra và không ngừng đày đọa cô con gái mà bà kết tội nói láo.

Ảo giác cũng có thể đúng. Đức Mẹ có thể là tưởng tượng của tuổi thơ ngây và bịnh hoạn. Những em bé cho là được thị kiến có thể là nạn nhân của chính đầu óc bệnh hoạn của các bé, không phân biệt được những sản phẩm tưởng tượng với thực tế. Nhưng các bé này sinh trưởng trong những gia đình không có dấu vết gì về tâm thần bất thường, và chính các bé chưa bao giờ tỏ ra có dấu vết gì về tâm trí bất bình thường. Các bé khỏe mạnh và tráng kiện, chúng ở ngoài trời nắng cả ngày. Như vậy không có lý do chấp nhận giả thuyết này.

Chính giả thuyết sau cùng đã xâu xé vị linh mục nhiệt thành. Vụ này có thể do ma quỉ sắp đặt. Cha Ferreira rùng mình mỗi khi nghĩ đến giả thuyết này. Xin Thiên Chúa gìn giữ những đứa trẻ bé nhỏ yêu quí, gia đình chúng, và giáo xứ khỏi tai ương này! Tại sao, ồ tại sao thế này, hơn mọi giải thích khả dĩ khác, giả thuyết này có vẻ đúng nhất đối với cha Ferreira? Ngài ghê tởm ý nghĩ đó, nhưng đã suy nghĩ cân nhắc mọi giả thuyết, thì giả thuyết này luôn luôn nặng cân.

Từ thâm sâu tâm hồn linh mục, cha Ferreira thì thầm: “Ôi, lạy Đức Trinh Nữ Rất Thánh, xin cứu những trẻ thơ ngây và mọi tín hữu của con khỏi số phận đáng sợ này! Nhưng nếu đây là việc làm của ma quỉ, xin soi sáng cho con để con khám phá ra được và phơi bày ra ánh sáng kẻ là cha sự dối trá lừa đảo.”

Thở dài nặng nề, cha Ferreira chỗi dậy khỏi bàn quỳ, bái gối, và liếc nhìn tôn kính vào Nhà Chầu lần chót. Rồi, can đảm và với dáng điệu của người có chủ định, ngài rời khỏi thánh đường đi về nhà.

Khi cửa mở, cha Ferreira bước vào, tim Lúcia như nhảy tung lên. Vị linh mục có thân hình lực lưỡng, vai rộng, mặt vuông, tóc râu rậm đen, nhưng không có vẻ gì cứng cỏi nghiêm khắc nơi vóc dáng của ngài. Trái lại, ngài có cử chỉ nhẹ nhàng, nhã nhặn, đặc biệt sáng nay nụ cười thân ái làm cho khuôn mặt ngài rạng rỡ khi chào hai người khách. Lập tức Lúcia cảm thấy nhẹ nhõm. Bằng một cử chỉ lịch sự, cha sở mời Lúcia và mẹ cô bé vào văn phòng. Mời bà Maria Rosa ngồi trên ghế dài, còn ngài ngồi nơi bàn giấy và gọi Lúcia tới bên cạnh. Thấy cô bé có vẻ nhút nhát và bối rối, ngài hỏi cô bé cách hết sức từ tốn và nhân từ. Vốn quen với cách đối xử cộc cằn, Lúcia cảm động vì lòng khoan dung cao cả của cha sở. Bầu không khí vừa nghiêm trang vừa khoan hòa. Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác được đặt ra với cô bé. Nhiều câu hỏi cố tình làm cho Lúcia sa bẫy nếu cô bé nói láo. Nhưng Lúcia trả lời hết sức ngay thật, các lời cô bé nói không chút đối chọi hoặc sai trệch. Cha sở không thấy cô bé có lợi khẩu, nhưng ít nhất ngài phải nhìn nhận cô bé không hề đắn đo dối trá.

Tuy nhiên, bà Maria Rosa vẫn bất đồng ý kiến. Thấy cha sở như hoàn toàn có thiện cảm với Lúcia, bà lên tiếng phản đối:

“Ồ, thưa Cha Bề Trên (O Senhor Prior), những gì con nhỏ này nói đều không thực đâu. Hoàn toàn nói láo. Con đã cố gắng bắt nó nhìn nhận điều đó, nhưng mọi cố gắng của con đều vô ích.”

Rồi bà Maria Rosa nói tiếp, thẳng với con gái: “Nào, Lúcia, con hãy thú nhận với cha sở đó là điều nói láo đi.”

Nhưng cô bé thẳng thắn trả lời: “Nhưng con không thể nói đó là điều nói láo, nếu đó không phải là điều nói láo.”

“Thưa cha sở, cha coi đó, nó cứng đầu làm sao. Con đã hăm dọa nó đủ cách mà nó cứ tiếp tục nói láo và nói đã thấy Đức Mẹ, nhưng con chẳng làm gì được nó.”

Cha sở nói, cố trấn an người đàn bà lúc này đã mất bình tĩnh:

“Nào, nào, xin bà cứ từ từ, nếu những điều Lúcia nói là thực thì vinh dự lớn lao cho bé và gia đình.”

Bà Maria Rosa vội chụp lấy cơ hội, nói: “A, vâng, nếu đó là sực thực, nhưng nếu đó là điều nói láo, nếu như đó là điều nói láo thì sao?”

“Được, tôi muốn bà đối xử với con gái của bà như bà thường làm trước khi có những việc này xảy ra cho tới khi nào chứng minh được đó là điều nói láo.”

Tới đây cha sở để hai mẹ con bà Maria Rosa ra về.