Nhảy đến nội dung

17 Chương 17

  • CN, 19/01/2025 - 17:59
  • admin1

Chương 17

Phép Lạ Mặt Trời

Mặc dầu Đức Mẹ đã nói lời cuối cùng trên cây sồi trụi cành tại Cova, bản trường ca Fátima chưa chấm dứt. Thật vậy, những màn hồi hộp nhất sắp bắt đầu.

Khi Đức Mẹ ra đi, quay mình lướt lên từ từ về hướng đông, Lúcia nhìn mặt trời, mặc dầu cô bé không biết chút gì về sự kiện đó, lớn tiếng la lên:

“Nhìn mặt trời kìa!”

Mặc dầu Lúcia chẳng ý thức tiếng kêu của mình, cũng như cô bé chẳng để ý đến đám đông hiện diện chung quanh, cô bé có lý do rất chính đáng khi bất chợt la lên. Khi Đức Mẹ cất mình lên về hướng đông, Người dang mở hai bàn tay ra, hướng lòng bàn tay về phía bầu trời. Đúng lúc này mưa ngừng rơi, những đám mây xám bất thình lính tách ra làm hai, dạt ra hai bên như những vải vụn hoặc bông dồi phấn. Từ lòng bàn tay Đức Mẹ, những tia sáng chiếu lên mặt trời làm cho người ta có thể nhìn vào mặt trời bằng mắt trần mà không chút khó chịu, mặt trời lúc này giống như chiếc đĩa bạc quay tròn.

Tuy vậy, không phải chiếc đĩa bạc lóng lánh quay tròn làm cho ba bé được thị kiếm đăm đăm nhìn. Mắt các bé hướng vào thứ gì khác. Tuy các bé thấy mặt trời màu bạc quay, các bé cũng thấy bên cạnh mặt trời thứ gì khác, mà những người khác không thấy được. Các bé thấy Đức Mẹ Mân Côi. Đức Mẹ, chỉ mới ít phút trước đã cất mình đi lên không động chân về hướng đông và biến đi trong đám mây, lúc này đứng trước mặt trời, ánh sáng mặt trời bị lu mờ trước ánh sáng rực rỡ của Đức Mẹ. Đức Mẹ vẫn toàn là ánh sáng, mặc áo dài ánh sáng trắng chói lòa y như Người vẫn mặc khi hiện ra trên cây sồi trụi cành. Nhưng lần này, Đức Mẹ mặc áo choàng màu xanh da trời. Và, quan trọng hơn nữa, Đức Mẹ không phải chỉ một mình. Đức Mẹ đã hứa: tháng Mười, Người sẽ đến cùng với Thánh Giuse và Chúa Hài Đồng, và chính Người sẽ hiện ra là Đức Mẹ Sầu Bi và Đức Mẹ Núi Carmel. Bây giờ lời Đức Mẹ hứa được hoàn tất. Ngoài Đức Mẹ ra, ba bé còn được thấy Thánh Giuse và Chúa Hài Đồng Giêsu, đứng bên Thánh Giuse. Cả Chúa Hài Đồng và Thánh Giuse đều mặc áo đỏ, và cả hai Đấng đang ban phép lành cho thế giới. Cả ba Đấng đều ở sát mặt trời. Đức Mẹ bên phải, Chúa Hài Đồng và Thánh Giuse ở bên trái mặt trời.

Thánh Gia xuất hiện không lâu và lập tức ánh sáng thay đổi. Chúa Cứu Thế và Đức Mẹ hiện ra, thị kiến này chỉ một mình Lúcia, trong ba bé, được đặc ân vui hưởng. Lúcia thấy bán thân của Chúa Cứu Thế, từ thắt lưng lên đến đầu, Chúa mặc áo đỏ, ở phía bên phải mặt trời. Khi Lúcia đăm đăm trìu mến nhìn Chúa, cô bé thấy Chúa đang đưa tay vẽ dấu thánh giá trên mọi người (ban phép lành cho mọi người). Phía bên trái mặt trời, cô bé thấy Đức Mẹ Sầu Bi, mặc áo tím, đặc biệt là không có lưỡi gươm xuyên qua Trái Tim.

Rồi lần nữa, khi Đức Mẹ ở phía bên phải mặt trời, ánh sáng lại thay đổi. Đức Mẹ hiện ra với Lúcia trong y phục mà cô bé khó lòng phân biệt. Nhưng, như Đức Mẹ đã hai lần hứa với các bé người sẽ hiện ra như Đức Mẹ Núi Carmel, và có cái gì treo từ bàn tay phải của Người, Lúcia phỏng đoán đó là Áo Đức Mẹ, và Đức Mẹ mà cô bé đang chiêm ngưõng là Đức Mẹ Núi Carmel.

Khi Lúcia đắm chìm trong những thị kiến Thiên Chúa hiện ra, và Đức Mẹ hiện ra là Đức Mẹ Sầu Bi, Đức Mẹ Núi Carmel. Hai bé em họ của cô bé mải mê nhìn mặt trời. Cùng với Lúcia, hai bé đã thấy mặt trời như một khối những tia sáng mầu bạc quay tròn, khi những tia sáng từ lòng bàn tay Đức Mẹ, lúc ra đi, phát ra chiều thẳng vào mặt trời. Nhưng từ lúc đó trở đi, ánh sáng thay đổi, Lúcia ngất ngây nhìn những gì diễn ra trên nền mặt trời, Jacinta và Francisco mải miết nhìn mặt trời, hai bé thấy mặt trời như chiếc đĩa kỳ lạ quay rất nhanh, phóng ra mọi phía những tia sáng sặc sỡ. Những khối ánh sáng màu đỏ, phóng ra từ mép mặt trời, nhuộm đỏ các đám mây, mặt đất, cây cỏ và người ta. Kế đến, những khối ánh sáng màu tím, màu xanh da trời, màu vàng và những màu khác kế tiếp nhau vẽ lên mọi người và cảnh vật các màu khác nhau như cầu vồng.

Nhưng không phải chỉ có Jacinta và Francisco được đặc ân chứng kiến cảnh đốt pháo bông thiên tạo kỳ lạ này. Vì phong cảnh hùng tráng này là một phần phép lạ vĩ đại Đức Mẹ đã hứa sẽ làm, và tuyên bố là bằng chứng hùng hồn dư dật việc Người hiện ra.

Bảy mươi ngàn khuôn mặt kinh ngạc tột độ đều ngẩng lên đăm đăm nhìn mặc trời sặc sỡ quay. Mọi người đã nhìn thấy như vậy từ lúc Lúcia sảng sốt la lên: “Nhìn mặt trời kìa!” và những đám mây bất thình lình tách ra. Một trong những điều làm cho mọi người kinh ngạc nhất khi họ dán mắt nhìn vào mặt trời là họ có thể nhìn mặt trời mà mắt không bị tổn thương hoặc đau đớn gì cả.

Làm sao diễn tả được cảnh tượng lạ lùng Jacinta và Francisco cùng đám đông kinh ngạc dán mắt nhìn trong khi đó một mình Lúcia chìm đắm trong chiêm ngưỡng những hình ảnh lạ lùng hiện ra bên cạnh mặt trời. Chưa bao giờ có ai thấy mặt trời lóng lánh hiện ra giữa những đám mây vỡ vụn như lúc này. Cả việc xuất hiện và những chuyển động của mặt trời đều lạ thường và hấp dẫn.

Mặc dầu, màu sắc mặt trời đang quay đó gần giống như mặt trăng, ở chỗ nó gần giống màu trắng, giống màu bạc hơn màu hoàng kim, hình dạng mặt trời lúc này cũng khác hẳn với hình cầu của thiên thể này, nó giống như chiếc đĩa (plate) hoặc một vật tròn dẹp hơn là hình cầu. Đúng vậy, một số người kinh ngạc không hiểu hình dạng phẳng dẹp đó chỉ là ấn tượng hoặc ảo thị giác do tốc độ kinh khủng của mặt trời xoay trên trục.

Ngay cả màu sắc chiếc đĩa bạc quay vù vù cũng tương đối khác với mặt trăng, vì màu bạc chiếc đĩa mặt trời này không chút vẩn đục, trái lại rất sáng, chói chang, tỏa ra hào quang rực rỡ, dẫu rằng vì lý do khác lạ nó không làm mù mắt hoặc gây thương tích cho những cặp mắt trần. Và, nếu sự kiện này không đủ cho người ta tin vật họ đang nhìn không phải là mặt trăng thì nhiệt lượng do vật quay đó tỏa ra cũng quá đủ chứng minh.

Một trong những điểm ngoạn mục nhất chung quanh đĩa mặt trời này là cái viền sặc sỡ người ta thấy rõ ràng bao quanh mặt trời. Thoạt tiên cái viền này màu đỏ nổi bật tương phản với màu bạc làm cho mặt trời trong như chiếc vòng hoặc chiếc mão bằng lửa, ở giữa trống không. Nhưng cái viền lửa này đổi màu, từ đỏ sang tím, xanh da trời, màu vàng, rồi đến các sắc quang phổ rất đẹp. Mặt trời quay hiện ra với những màu sắc sống động. Những liên tiếp thay đổi màu ở viền mặt trời phát ra tia sáng màu làm biến đổi các đám mây, cả vùng Cova da Iria, vùng quê lân cận biến thành một nơi hết sức thần tiên kỳ diệu đầy màu sắc. Người ta cũng thấy mặt trời như chiếc bánh xe quay cực nhanh.

Thoạt tiên, giữa những đám mây, người ta thấy mặt trời quay cực nhanh phát ra những tia sáng đủ màu trong hai hoặc ba phút. Sau đó, ngừng quay, thôi tỏa ra ánh sáng đủ màu, mặt trời bắt đầu rung rinh và di chuyển lang thang trong khu vực không có mây, thỉnh thoảng núp sau những cụm mây nhỏ như bông dồi phấn trong suốt. Một chút sau, mặt trời chao liệng, chiếu lên mọi cảnh vật những ánh sáng rộng lớn đủ màu: đỏ, tím, xanh da trời, vàng và các màu khác. Sau khoảng ba phút, mặt trời ngưng chao liệng và tỏa ra ánh sáng màu để di chuyển lang thang lần nữa trong khoảng trời không mây.

Và lúc sau cùng này, khi Lúcia đăm đăm nhìn thị kiến chót trên nền mặt trời, tức là thấy Đức Mẹ Núi Carmel, đám đông cuồng nhiệt thấy mặt trời nhảy múa ngoài trục lần thứ ba. Lần này, mặt trời lại quay với tốc độ kinh khủng tỏa ra cũng những tia sáng thay đổi màu sặc sỡ.

Rồi mặt trời lại ngừng quay, thôi tỏa ra ánh sáng màu, và lắc lư di chuyển. Lần này, mặt trời không đi theo đường ngang mà như bị sút ra khỏi trục, quay vòng quanh với những chuyển động bất thường tưởng chừng như rơi xuống đất. Thật vậy, mặt trời đâm nhào xuống, theo đường chữ chi (dích dắc) về phía địa cầu. Những người hiện diện hoảng sợ, nhưng mắt vẫn nhìn trân trân vào mặt trời mà gương mặt trắng bệch như người chết. Mặt trời sa xuống cành lúc càng gần. Sự kinh hoàng làm rúng động mọi con tim, khi quái vật vô hồn và cực kỳ nóng này ngả nghiêng rơi xuống, càng gần tới trái đất càng lớn và càng nóng. Thật vậy, những người chưa hoàn toàn bị tê liệt vì sợ hãi nghĩ đây là tận thế và mọi người sẽ hoặc bị khối nóng này đốt cháy hoặc nghiền nát. Những tiếng thét kêu la hãi hùng vang lên từ mọi phía, hầu hết mọi người đều quỳ xuống bãi đất sình bùn. Những giọt lệ thống hối tuôn trào xuống mọi cặp má, đàn ông cũng như đàn bà. Những lời thú tội công khai, công khai bày tỏ lòng tin vào Đức Mẹ hiện ra vang lên ngập không gian. Những lời cầu nguyện với Đức Mẹ vang lên từ mọi phía:

“Lạy Chúa, chúng con sắp chết hết!”

“Lạy Chúa, xin thứ tha tội lỗi chúng con.”

“Lạy Đức Mẹ Maria, xin cứu chúng con!”

“Con tin! Con tin!”

“Phép lạ! Phép lạ!”

Nhưng đúng lúc sợi chỉ mỏng manh treo mặt trời như căng thẳng tột độ, và dường như mặt trời nghiêng kỳ lạ đó sắp sửa làm cho mọi người tan biến, nó dừng lại và mau lẹ đi lên trở lại, cũng theo đường chữ chi. Mặt trời về lại vị trí trên không trung. Bây giờ mặt trời thôi chuyển động, bắt đầu tỏa ra những tia sáng vàng, ánh sáng không thể nhìn thẳng được bằng mắt trần như bình thường của nó.

Bị lóa mắt vì ánh sáng bình thường của mặt trời, mọi người vội vàng hạ thấp những cặp mắt hấp háy của họ. Những cảm tưởng nhẹ nhõm và vui sướng khôn tả tràn ngập mọingười khi thấy mình thoát nguy và được chứng kiến phép lạ vị đãi, lâu ngày chờ đợi như đã được công bố.

Liền sau đó, những người chứng kiến sự lạ tại Cova da Iria, gồm người vô thần, người hoài nghi, phóng viên các báo tự do không ngừng cảm động trao đổi cảm tưởng kính cẩn sâu xa của họ. Họ mau chóng nhận ra trong khi mô tả những chi tiết có lúc tương đối khác nhau, tất cả mọi người này đều chứng kiến phép lạ như nhau.

Trong khi những nhóm này trao đổi cảm tưởng thì một nhóm khác, ít hơn nhưng không kém xúc động và linh hoạt, bận rộn chất vấn, bình phẩm vũ điệu kỳ lạ của mặt trời. Nhóm này là những cư dân tại Alburitel đã từng thấy dấu hiệu của Đức Mẹ, mặc dầu thị trấn sơn cước này cách Fátima khoảng mười hai dặm.

Thật vậy, phép lạ làm rúng động mọi con tim, Đức Mẹ đã loan báo trước nhiều tháng, đã được vô số người ở những nơi khác nhau chứng kiến. Và vô số người, ở Cova da Iria, khi thấy phép lạ, đang bận rộn với công việc hàng ngày của họ và rõ ràng đã quên mất lời Vị Khách từ thiên đàng đã hứa với ba bé chăn cừu tại Aljustrel.

Lúc này các trẻ nhỏ và đám đông tụ họp ở đường phố, trước cửa trường trung học Alburitel, đã không ngừng trao đổi thắc mắc về hiện tượng mặt trời lạ lùng, và đang hát thánh ca chúc tụng và tạ ơn Đức Trinh Nữ. Vì lúc đó là giữa trưa, nên có nhiều trẻ nhỏ ở trong đám đông này. Những tiếng kêu sửng sốt, reo hò vì ngạc nhiên vọng lên từ đường phố gần trường học, cô giáo bị khích động chạy vội ra khỏi trường, đương nhiên các học sinh cũng hoan hỉ theo sau. Suốt mười phút, mặt trời nhảy múa, tỏa ra ánh sáng mầu cầu vồng luôn luôn thay đổi trên mặt đất và nhà cửa. Những người lớn thổn thức, than van, các bé này vẫn ở lại đường phố, chăm chú dõi theo mỗi thay đổi và chuyển động của mặt trời. Các bé kinh ngạc trước sự phô diễn lộng lẫy những tia sáng đổi màu, có lúc làm như cháy cả thế giới trong biển màu đỏ cháy, lúc khác nhận chìm cả thế giới trong biển màu xanh dương, lần lượt tô lên vạn vật những mầu sắc khác nhau. Các bé run lên vì sợ khi mặt trời lạ lùng bắt đầu bay xiên xẹo xuống trái đất.

Một trong các bé trai ở Aljustrel, bé Inácio Lourenco Pereira, chín tuổi, trong suốt thời gian này đứng gần một người đàn ông đáng thương, người này không giữ đạo. Chính sáng hôm nay, người vô thần này đã dành một thời gian đáng kể chế diễu những người tự để mình mắc bẫy tới độ vượt đường xa đến Fátima để nhìn một cô gái trẻ. Cậu bé Pereira nhìn con người đáng thương này, tự hỏi không biết hiện tượng này có hiệu quả gì đối với người loại này không. Quá sức ngạc nhiên, cậu bé thấy ông ta thay đổi như bị mê hoặc, ông ta tưởng chừng như hóa đá, đứng ngay đơ bất động, trố mắt nhìn mặt trời đăm đăm. Rồi, như thể những gì trông thấy đã nhập sâu vào lòng, ông ta bắt đầu run lên cầm cập, run rẩy từ đỉnh đầu tới ngón chân như bị bại liệt. Sau cùng, bị khắc phục bởi bản chất lạ lùng nơi dấu hiệu của Đức Mẹ, ông ta đưa hai tay lên trời và quỳ xuống bùn đất ở đường, liên tiếp kêu lên:

“Lạy Đức Mẹ! Lạy Đức Mẹ! (Nossa Senhora! Nossa Senhora!)”

Ít người nhìn thấy sự ăn năn hối cải đáng ghi nhớ này bởi họ quá bận rộn kêu khóc và xin Chúa tha thứ tội lỗi riêng tư vì lo sợ sắp tận thế rồi.

Sau màn mặt trời nhảy múa, nhiều nhóm tụ họp tại chỗ này chỗ kia khắp Cova da Iria. Một trong những nhóm đông nhất đang chen vai bao quanh một phụ nữ trung niên, bà Maria do Carmo dos Santos, từ thôn Arnal, giáo xứ Maceira. Tin loan truyền khắp Cova da Iria là người đàn bà tốt phước này đã được phép lạ chữa lành bệnh trầm trọng.

Sau đây là câu chuyện về bà nội trợ bốn mươi bảy tuổi tốt phước này.

Đau yếu rất nặng ròng rã năm năm, bà Maria do Carmo rõ ràng có những triệu chứng bệnh lao. Hơn nữa, từ đầu năm 1916 bà ta phải chịu đau đớn nhức nhối liên miên khắp cơ thể và thêm những khó chịu khác có vẻ như do bướu trong tử cung. Những bệnh hoạn này mỗi ngày mỗi tồi tệ hơn và có khi bà ta không ăn uống ngủ nghỉ được.

Tháng Bảy, lần đầu tiên bà nghe nói đến những điều lạ xảy ra tại Cova da Iria. Mặc dầu Cova xa Arnal hai mươi hai dặm, bà ấy khấn hứa đi bộ bốn lần để xin được Đức Trinh Nữ chữa cho lành bệnh. Đến 13 tháng Tám, ngày hẹn chuyến đi bộ thứ nhất, ông chồng bà phản đối. Ông ấy nói: “Chúng ta nghèo không đủ tiền mướn một chiếc xe ngựa, bà đi bộ thì hẳn không thể được, bà sẽ chết dọc đường. Vậy tốt hơn cả là, bà nên bỏ ý định đó, tôi sẽ không để bà đi đâu.”

Ông ta quyết định và nói như thế, nhưng bà vợ cương quyết thuyết phục được ông chồng đổi ý, và hai ông bà ra đi lúc một giờ đêm. Nhờ ông chồng giúp đỡ, bà Maria do Carmo cố gắng đi khập khiễng, đau đớn suốt nhiều giờ, từ đầu đến chân bà ta là một khối đau đớn. Nhưng ngạc nhiên, mới đến Cova được ít phút thì bà ấy bắt đầu cảm thấy dễ chịu hơn. Lượt về không những bớt đau đớn cực khổ mà bà ấy còn thấy đói và thực sự bắt đầu ăn uống được.

Bà Carmo trở lại Cova ngày 13 tháng Chín. Lần này bà ta đi tương đối dễ dàng hơn, và sức khỏe dần dần khá hơn.

Bữa nay đúng là Đức Mẹ thử thách lòng tin của bà. Trời mưa tầm tã khi bà Carmo và ông chồng vừa mới ra khỏi nhà. Mưa như trút suốt dọc đường, khi tới Cova thì bà ta ướt như chuột lội. Nhưng lần nữa bà ta cảm thấy dễ chịu hơn, và lúc này, những đau đớn, những cơn ho, tứ chi sưng húp, và các triệu chứng bệnh tật khác đều biến hết. Chính lúc này bà ta cảm thấy mạnh khỏe hơn nhiều và cũng cảm thấy đói.

Khi người ta đi vòng vòng quanh khắp khu vực, đâu đâu cũng thấy sự vui vẻ và lòng biết ơn sâu xa, cũng như vẻ ngạc nhiên và sung sướng trên mọi khuôn mặt. Mọi người hân hoan và biết ơn những điều lạ lùng vừa mới xảy ra tại Cova da Iria. Có nhiều bằng cớ thấy rõ ràng được sự can thiệp đầy tình thương của Thiên Chúa và những điều này thực sự lạ lùng. Một điều lạ lùng nữa người ta mới khám phá ra là y phực ướt đẫm của họ đều khô lúc nào không hay. Khi mặt trời bắt đầu nhảy múa, mọi người đều ướt sũng mà bây giờ y phục đều khô ráo. Làm sao giải thích được việc huyền bí nhưng rất đáng hoan nghênh này? Có phải do sức nóng mặt trời lúc nhào xuống đã làm cho y phục sũng nước khô đi chỉ trong giây lát? Không ai nói được, nhưng mọi người đều tin, bằng cách này hoặc cách khác, hiện tượng không ai hay biết này, hẳn phải do sự can thiệp của Đấng Toàn Năng.

Dầu những việc lạ lùng mắt thấy có vĩ đãi đến đâu cũng không thể so sánh với vô số những lạ lùng tinh thần, trong ngày hôm nay, in sâu vào tâm hồn mọi người. Những lần Đức Mẹ hiện ra thực sự luôn luôn là những dịp Thiên Chúa đổ tràn đầy ân sủng, và mục đích tối thượng của những ơn phần xác, người ta gọi là phép lạ, và những ơn phần hồn đánh động tâm hồn và chuyển đổi ý chí nhân loại luôn luôn là đưa nhân loại trở về hoặc đến gần Thiên Chúa hơn.

Ba bé ở Aljustrel là những nhân chứng hùng hồn sự kiện những lần Đức Mẹ hiện ra được hỗ trợ bởi ân sủng, mặc dầu vô hình nhưng mãnh liệt. Một trong những phép lại vĩ đại nhất ở Fátima là sự cải biến kỳ diệu ảnh hưởng tới tâm hồn ba bé được thị kiến, cả đang khi và sau khi có những lần thiên thần và Đức Mẹ hiện ra.