Nhảy đến nội dung

19 Chương 19

  • CN, 19/01/2025 - 18:00
  • admin1

Chương 19

Cô Đơn

Ngày 13 tháng Sáu, 1917, Đức Mẹ đã nói với các bé rằng Lúcia sẽ sớm bị cô đơn, mặc dầu vậy khi việc xảy ra lòng cô bé tan nát. Lúcia đi ngay đến hốc đá Cabeco và nước mắt cay đắng đầm đìa.

Mọi việc xảy ra mau lẹ. Với những số tiền khiêm tốn và vật liệu những người đến Cova da Iria dâng cúng, ngay tại chỗ cổng chào sơ sài trước kia, một nhà nguyện rất nhỏ và đơn sơ được xây gần gốc cây sồi nơi Đức Mẹ đã hiện ra nhiều lần, cây sồi còn để nguyên.

Những đoàn hành hương tới thánh địa ngày càng đông. Càng ngày càng nhiều người đến Cova vào Chúa Nhật, và đặc biệt các ngày 13 những tháng Đức Mẹ hiện ra, từ tháng Năm đến tháng Mười. Thường thường những đoàn hành hương này lên tới nhiều ngàn người.

Một tượng Đức Mẹ diễm kiều, như khi Người hiện ra tại Cova da Iria, đặt trong nhà nguyện mới. Tượng này bằng gỗ bá hương lấy từ Brazil (Ba-tây), sơn màu trắng và kim nhũ, do ông José Ferreira Thedim, một trong những điêu khắc gia tài giỏi nhất Portugal (Bồ-đào-nha) tuyệt tác. Việc xây nguyện đường hoàn tất và đặt thánh tượng Đức Mẹ ngày 13 tháng Năm, 1920. Việc này đã được thực hiện bất chấp chính quyền phản đối. Từ ngày đó, tượng Đức Mẹ trong capelhina (nhà nguyện nhỏ) được rước qua đám đông vào các ngày 13 mỗi tháng và cung nghinh cách vẻ vang vào những ngày kỷ niệm mỗi lần Đức Mẹ hiện ra. Người ta đã từng chứng kiến hơn một triệu người tụ họp tại nơi này vào những dịp đặc biệt.

Nhiều tháng trôi qua, rõ ràng là dù cấm dân chúng tụ họp và phái quân đội chặn đường hoặc bất cứ hành động nào khác, nhà cầm quyền cũng đã không thể cản người ta tới nơi họ có thể cầu nguyện dễ dàng và nhiều hồng ân lớn lao, cả tinh thần lẫn thể xác được Chúa và Đức Mẹ ban phát dồi dào. Ý dân là Ý Trời - Vox populi, vox Dei. Tiếng nói của dân Chúa tới tai Giáo Quyền cách nhanh chóng. Nhiều cuộc điều tra được Giáo Hội xúc tiến. Cuộc điều tra đầu tiên bắt đầu rất sớm, vào ngày 13 tháng Chín, 1917.

Hành động quan trọng nhất của Giáo Hội là tái lập giáo phận Leiria. Ngày 25 tháng Bảy, 1920, Đức Giám Mục José Alves Correira da Silva được tấn phong giám mục giáo phận mới, và ngày 5 tháng Tám, ngài được chính thức trao quyền tại thánh đường Leiria. Vì Fátima thuộc giáo phận Leiria và chỉ cách Leiria vài dặm đường, mục đích Giáo Hội tái lập giáo phận này quá rõ ràng.

Việc công nhận sự kiện Đức Mẹ hiện ra hẳn phải được thúc đẩy rất mạnh, khi đức tân Giám Mục, trong ngày Lễ Đức Mẹ Lên Trời, mười lăm ngày sau khi nhận chức, đã long trọng dâng hiến giáo phận cho Đức Mẹ, truyền thống tốt đẹp của Portugal (Bồ-đào-nha), một quốc gia của Đức Mẹ.

Vị tân Giám Mục đã sớm cho thấy kế hoạch tương lai khôn ngoan của ngài. Trước khi hết năm 1921, ngài Giám Mục đã tậu khoảng ba mẫu đất tại Cova da Iria. Đất này được tậu bằng tiền các đoàn hành hương dâng cúng tại Cova da Iria. Các kiến trúc sư đã bắt tay ngay vào việc thiết lập đồ án một thánh địa đơn sơ và thích nghi để tôn kính Đức Mẹ. Từ ngày khởi công tới mùa hè năm 1921, những đồ án này được sửa đổi và nới rộng nhiều lần.

Hai hành động có ý nghĩa khác nữa được thực hiện vào mùa thu năm 1921. Đức Giám Mục cho phép và Thánh Lễ đầu tiên dâng kính Đức Mẹ tại Cova da Iria được cử hành ngày 13 tháng Mười, ngay tại trước cửa capelhina (nhà nguyện nhỏ). Nhà nguyện được làm phép chính ngày hôm đó. Như vậy rõ ràng, mặc dầu niềm tin của đức tân Giám Mục như thế nào đối với việc Đức Mẹ hiện ra, ngài đã không chống lại sự kiện Đức Mẹ hiện ra.

Việc Lúcia còn ở lại Fátima gặp nhiều khó khăn. Nhưng khó khăn nhất là đời sống, đặc biệt đời sống tinh thần. Người ta liên tiếp xâm nhập gia đình cô, xâm phạm đời sống riêng tư của cô và gia đình. Nhưng nguy hiểm nhất là những lời khen nịnh, như là được phong thánh trước khi chết. Sự kiêu căng là điều xấu xa làm hại nhiều đến đời sống tâm linh.

Đối với đức Giám Mục Leiria, giải pháp thỏa đáng duy nhất, mặc dầu rất đau lòng, là muốn Lúcia tránh xa Cova da Iria và mọi thứ liên quan tới đó. Kế hoạch của đức Giám Mục đưa ra được Lúcia và mẹ của cô tự do chấp nhận, mặc dầu đòi hỏi sự hy sinh anh hùng.

Vào ngày hẹn là 16 tháng Sáu, 1921, Lúcia sẽ âm thầm đi tới một trường học xa Fátima. Cô sẽ phải tới O Asilo de Vilar, một học viện do các nữ tu dòng Thánh Dorothy điều khiển tại Vilar, ngoại ô thành phố O Porto. Lúcia sẽ không được tiết lộ thân thế mình với bất cứ ai, ngoại trừ Mẹ Bề Trên, và sẽ không nói với bất cứ ai về những lần Đức Mẹ hiện ra.

Để bảo đảm sự bí mật đức Giám Mục yêu cầu, Lúcia ra đi lúc hai giờ sáng. Từ nhà nguyện nhỏ, nơi Đức Mẹ hiện ra, Lúcia hướng mắt về đỉnh đồi phía bắc thung lũng, nơi cô và hai em họ chơi đùa ngày 13 tháng Năm, 1917. Tại đây lần đầu tiên các cô cậu đã thấy ánh sáng chớp lên báo hiệu Đức Mẹ hiện ra lần thứ nhất. Bất chợt, tim Lúcia đập mạnh. Tại chính nơi này, bây giờ là bậc thềm thấp của đại thánh đường, Đức Mẹ hiện ra với cô lần nữa. Rồi không nói gì cả, Đức Mẹ biến đi. Như vậy là hoàn tất những lời Đức Mẹ đã nói khi Người hiện ra lần thứ nhất: “Về sau, Mẹ sẽ trở lại đây lần thứ bảy.”

Lúcia sống tại O Asilo de Vilar bốn năm. Cô được đặt tên là Maria das Dores, Maria Đức Mẹ Sầu Bi. Tên này đúng là tiêu biểu, vì Lúcia chịu rất nhiều đau khổ tại đây, nhất là ba năm đầu.

Nhưng lòng yêu mến Đức Mẹ đã lớn lên trong trái tim cô trong hoàn cảnh thuận lợi tại Asilo. Tình yêu mến Đức Mẹ đã nảy nở tới quyết định dâng hiến đời mình cho Đức Mẹ bằng cách dâng mình vào một dòng tu được dâng hiến cho Mẹ Maria. Lúcia ưu tiên chọn dòng Carmel (dòng nữ Carmel, còn gọi ‘Dòng Kín’), đời sống khổ hạnh của dòng này đem lại cơ hội cầu nguyện và hy sinh.

Được cho biết sức khỏe không đủ chịu đựng kỷ luật khắt khe của dòng Carmel, Lúcia nhập dòng Thánh Dorothy, dòng này vốn có truyền thống sùng kính Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ Maria. Chị xin được là một nữ tu giúp việc (dòng nhì) hơn là nữ tu đi giảng dạy (dòng nhất). Lúc đó Lúcia mười tám tuổi. Cuộc đời thỉnh tu của Lúcia bắt đầu ngày 2 tháng Mười, 1925, một năm sau, chị vào nhà tập. Các nữ tu gọi chị là Irma Dores (chị Dores) cách gọi tắt tên chính thức trong dòng của chị là Irmã Maria das Dores (chị Maria Đức Mẹ Sầu Bi). Chị Lúcia tiếp tục hoàn toàn giấu kín thân thế và không bao giờ hỏi đến Fátima khi người ta, ngay cả người trong gia đình, tới thăm chị.

Vì chính phủ Portugal (Bồ-đào-nha) trục xuất các dòng tu, các nữ tu dòng thánh Dorothy di chuyển nhà tập tới thành phố ‘Túy”, thành phố cổ thuộc Spain (Tây-ban-nha). Thành phố biên giới này nằm trên bờ sông Minho, khu vực này là ranh giới giữa Spain và Portugal. Chị Dores (Lúcia) trước tiên là đệ tử rồi là tập sinh tại tình dòng ở thành phố Túy.

Ngày 3 tháng Mười, 1934, đức Giám Mục Leiria chủ tọa nghi lễ chị Lúcia (Dores) khấn trọn đời, và chính thức cắt bỏ bức màn bí mật chính đức Giám Mục đã phủ quanh chị, vì theo năm tháng thì bí mật này không còn cần thiết nữa.

Đó là một an ủi cho chị Lúcia, sau mười ba năm nín lặng, nhẫn nại và đau khổ. Suốt bao năm dài này, chị Lúcia đã gặp những đau khổ tinh thần lớn lao. Tại nhà dòng ở Túy, sự hoài nghi kinh khủng đã từng giày vò chị trong thời gian ngắn năm 1917 về thực chất những lần Đức Mẹ hiện ra, lần nữa trở lại săn đuổi chị. Nhưng lần này, sự hoài nghi phát xuất do chính cảm tưởng mình không xứng đáng. Chị Lúcia sửng sốt nhận thấy sự yếu đuối và vô dụng của mình. Có lẽ nào Đức Nữ Vương Thiên Đàng lại hiện ra với một người tầm thường như chính chị? Chị hoàn toàn thành thực trong việc đánh giá mình vô giá trị. Sự hoài nghi xây dựng trên điều tin tưởng này đã thực sự kéo dài cách ác độc. Về sau, điều hoài nghi đó biến mất và chị hồi phục lại được lòng tin vững chắc vào những lần Đức Mẹ hiện ra.

Những thử thách nội tâm và đau lòng khác đã xâm chiếm chị do việc giữ im lặng đối với mọi điều liên quan tới Fátima và những lần Đức Mẹ hiện ra. Không bao giờ nghe nói về Cova da Iria và những gì xảy ra tại đó, chị Lúcia đôi lúc cho rằng mọi sự đã chấm dứt ở Fátima, đức Giám Mục từ chối việc chính thức công nhận Đức Mẹ hiện ra và chính chị bị coi là người nói láo, và nhất là những điều Đức Mẹ muốn đã không được tuân theo. Mặc dầu những ý nghĩ này khiến chị hết sức đau lòng, đã không bao giờ thực sự làm xáo trộn thâm sâu tâm hồn chị. Lúcia nói với chính mình: “Nếu mọi thứ đều chấm dứt là vì Chúa muốn như vậy. Phần mình, mình đã làm hết mọi điều Đức Mẹ dạy mình làm.”

Ngay cả đến xưng tội cũng không đem lại an ủi và soi sáng cho chị trong giai đoạn thử thách này. Đây là do hiểu lầm. Chị hiểu lời hứa, khi hứa với đức Giám Mục Leiria, giấu kín thân thế và không nói với ai, kể cả với cha giải tội, một điều gì về những lần Đức Mẹ hiện ra. Nếu nói những hoài nghi và lo âu của mình hẳn sẽ dẫn tới việc tiết lộ thân thế và những lần Đức Mẹ hiện ra. Vì thế chị không nói gì hết.

Dẫu vậy, gánh nặng của chị được Chúa làm cho nhẹ bớt. Khước từ sự giúp đỡ của loài người, chị đi tìm sự giúp đỡ nơi Chúa. Sau những lần xưng tội không được thỏa mãn, chị nhiều lần chầu Thánh Thể lâu giờ và được Chúa ban cho ánh sáng và bình an mà chị đã hoài công tìm kiếm nơi cha giải tội. Trong một vài trường hợp khi Chúa bỏ mặc chị với thánh giá nặng, chị vẫn tìm được nơi Chúa hiện diện lòng can đảm không than vãn mà trái lại vui lòng hy sinh.

Tại nhà dòng ở thành phố Túy không phải là không có những an ủi. Khi ở nhà dòng này chị Lúcia được hưởng ít nhất hai lần Chúa và Đức Mẹ tới thăm viếng. Cả hai lần đều liên quan đến thông điệp ngày 13 tháng Bảy, 1917, và xảy ra trong thời gian chị ở nhà đệ tử. Lần thứ nhất vào tháng Mười Hai, 1925, khi chị ở nhà dòng tại thành phố Túy chỉ mới ít lâu. Lần thứ nhì xảy ra sau đó không lâu, vào tháng Hai, 1926. Chúng tôi sẽ nói về hai lần thiên đàng tới thăm này trong chương khác. Những lần Đức Mẹ hiện ra với chị tại Túy đã góp phần rất nhiều vào việc làm tiêu tan những hoài nghi và lo âu của chị, đồng thời tăng cường niềm tin và những biến cố Fátima và nhiệm vụ của chị liên quan tới những sự kiện đó.