03 Chương 3
Chương 3
Đức Mẹ Xinh Đẹp Tuyệt Vời
Một lúc sau khi Đức Mẹ đã đi khỏi, ba bé vẫn còn đăm đăm nhìn về hướng Đức Mẹ khuất dạng vào không gian.
Ngay khi những vui sướng chỉ vừa mới bắt đầu loãng đi, một người tới gần nói với các bé:
“Này các bé, cừu của các bé lang thang vào ruộng giâu đàng kia kìa,” ông ta vừa nói vừa chỉ vào khu đất của ông José Matias. “Tôi đã ném vài cục đá vào đám cừu, những chắc chắn là đám cừu đã ăn mất một ít cây rồi.”
Lập tức các bé chạy tới vườn giâu, vì hầu như các bé đang nghe cha mẹ quở trách vì chểnh mảng không coi sóc đàn cừu để gây ra thiệt hại cho vườn của người hàng xóm. Nhưng khi các bé đi khắp các luống và xem xét các cây giâu, vẻ ngạc nhiên hiện trên mặt các bé. Đồng loạt các bé thốt lên: “Sao, cừu không ăn một cây giâu nào cả?”
Không nói thêm một lời, nhưng cả ba bé lúc này đều tin chắc hơn khi nào hết: Vị Nữ Lưu các cô cậu được đặc ân diện kiến chính là Mẹ Thiên Chúa.
Bình tĩnh lại, các bé đi tìm bóng mát của cây sồi quen thuộc để các bé có thể ngồi nhớ lại những giây phút sung sướng được thị kiến.
Sau ít phút im lặng chiêm niệm, Francisco nói với cô chị họ:
“Chị Lúcia à, Đức Mẹ nói gì khi Người nói chuyện với chị vậy?”
Jacinta bất chợt chen vào: “Gì thế, anh Francisco, anh không nghe được Đức Mẹ nói gì sao?” Jacinta hết sức ngạc nhiên, vì bé nghe được không sót một lời Đức Mẹ đã nói và nghĩ rằng anh của bé cũng được nghe như vậy.
Cậu bé trả lời: “Không, anh không được nghe Đức Mẹ nói, nhưng anh đã nghe hết mọi lời chị Lúcia nói với Đức Mẹ.”
Lúcia nói ngay: “Được, chị sẽ nói cho em nghe tất cả những điều Đức Mẹ đã nói. Hôm nay chị không cảm thấy như sau những lần thiên thần hiện ra, chị có thể nói. Đức Mẹ nói “Người từ thiên đàng tới, chị và Jacinta sẽ được về thiên đàng.” Khi chị hỏi Đức Mẹ em cũng được về thiên đàng chứ, thì Đức Mẹ nói: “Có,” nhưng thêm là “em phải cầu nguyện rất nhiều kinh Mân Côi.”
“Ôi, lạy Đức Mẹ! Con sẽ cầu nguyện kinh Mân Côi thật nhiều như Đức Mẹ muốn,” cậu bé kêu lên, khoanh tay trước ngực, hoan hỉ với ý nghĩ là cậu sẽ được nhận vào thế giới của Đức Mẹ tuyệt vời diễm lệ mà chỉ phải làm quá ít.
Lúcia nói tiếp: “Đức Mẹ muốn ba chị em chúng ta trở lại đây sáu tháng liên tiếp, ngày mười ba mỗi tháng, cũng vào giờ đó. Rồi Người sẽ nói cho chúng ta biết Người là Ai, và Người muốn chúng ta làm gì. Đức Mẹ cũng nói Người sẽ trở lại đây lần thứ bảy, nhưng không rõ khi nào.
Chị hỏi Đức Mẹ: “chị Maria das Neves có ở trên thiên đàng không, Đức Mẹ trả lời: “Có,” nhưng Đức Mẹ cũng nói “chị Amelia còn ở trong luyện ngục cho tới tận thế.”
Kế đó Đức Mẹ hỏi chị em chúng ta có vui lòng tận hiến cho Thiên Chúa và sẵn sàng hy sinh chấp nhận mọi đau khổ Chúa sẽ vui lòng gởi đến cho chúng ta để đền tạ các tội lỗi đã xúc phạm đến Thiên Chúa, và xin cho các kẻ tội lỗi ăn năn trở lại, và đền tạ những tội lỗi xúc phạm Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ Maria hay không. Chị nói chúng ta sẵn sàng. Chị biết em và Jacinta chắc chắn sẵn lòng vì thiên thần đã từng yêu cầu chúng ta làm việc hy sinh và chấp nhận những đau khổ Thiên Chúa sẽ gởi đến, để đền tạ tội lỗi và xin ơn cải hóa các kẻ tội lỗi, và chúng ta đã cố gắng hết sức thi hành điều thiên thần yêu cầu.
Sau đó, Đức Mẹ nói: “Lúc đó các con sẽ phải đau khổ nhiều, nhưng ơn Chúa sẽ nâng đỡ an ủi các con.” Chính lúc này Đức Mẹ mở rộng hai bàn tay và chiếu ánh sáng mạnh vào đáy lòng chúng ta.
Những lời sau cùng Đức Mẹ nói là: “Các con hãy cầu nguyện kinh Mân Côi hằng ngày để xin được hòa bình cho thế giới và chấm dứt chiến tranh.”
Khi dứt lời, Lúcia thấy hai bé em họ đang trầm tư. Francisco chắp tay trước ngực, đăm đăm nhìn về phía chân trời. Jacinta, khuỷu tay chống trên đầu gối, hai tay ôm cằm, cũng đăm đăm nhìn về phía trời xanh thăm thẳm. Điều này không làm cho Lúcia ngạc nhiên, vì chính cô bé cũng cảm thấy bị ảnh hưởng mãnh liệt do biến cố vĩ đại vừa mới xảy ra.
Hết sức hoan hỉ, Lúcia cùng với hai người em họ suy gẫm thầm lặng. Điều thứ nhất đánh động niềm vui riêng tư của Lúcia là sự khác biệt lớn lao giữa những gì cô bé cảm thấy lúc này, sau khi Đức Mẹ hiện ra, so với những cảm giác như sau ba lần thiên thần đến thăm. Chắc chắn cũng niềm vui đó, cũng sự an bình hân hoan như vậy. Nhưng thay vì hững hờ thể chất trước kia, cô bé cảm thấy rõ ràng sức linh hoạt mỗi lúc mỗi tăng thêm; thay vì tan biến trong sự hiện diện của Thiên Chúa là niềm vui khôn tả; thay vì không nói năng được là hăng hái chuyện trò.
Jacinta và Francisco cũng nhận thấy sự khác biệt rõ ràng như thế. Chính Jacinta là người đầu tiên phá vỡ sự chiêm niệm thầm lặng của cả nhóm. Sự thúc đẩy trong lòng của niềm vui này quá lớn lao không thể nào giữ kín được.
Bé Jacinta hoan hỉ kêu lên: “Ồ, Đức Mẹ xinh đẹp quá chừng! (Ai, que Senhora tão bonita!) ”
Francisco bình luận tiếp: “Không phải Đức Mẹ tỏa ra ánh sáng rực rỡ sao, ánh sáng từ Đức Mẹ tỏa ra mạnh quá sức khiến em cứ phải hạ thấp tầm mắt xuống.”
Nỗi lo âu từ từ khiến Lúcia nhíu lông mày lại khi nhận thấy sự gia tăng về nói năng của hai người bạn trẻ. Cô bé nhớ lại rất rõ giá đắt đã phải trả khi một trong những cô bạn gái, cùng với cô bé nhìn thấy bóng dáng thiên thần hai năm trước, đã nói với mẹ của cô bé về “một phụ nữ không đầu.” Nếu Lúcia hoặc hai em họ bé bỏng nhắc tới Đức Mẹ các bé vừa mới được thị kiến, chắc chắn các bé sẽ bị chế diễu, nhạo báng như lần tiết lộ trước. Lúcia cảm thấy được chỉ dẫn từ thâm tâm rất rõ ràng: một số những lời Đức Mẹ đã nói không nên được tiết lộ. Lúcia cảnh giác Jacinta và Francisco không được nói gì về Đức Mẹ thì Jacinta lại bất chợt kêu lên: “Ôi, Đức Mẹ xinh đẹp biết chừng nào! (Ai, que Senhora tão bonita!) ”
Lúcia thất vọng nói: “Chị thấy rõ thế nào các em cũng sẽ nói điều này với người khác.”
“Ồ, không đâu. Em sẽ không nói đâu. Chị đừng lo.”
“Được, chắc chắn em sẽ không nói nhé!”
Phần còn lại trong buổi chiều qua mau với chuyện trò và suy niệm vui sướng. Mãi khi ánh hoàng hôn ngả bóng ngang thung lũng, các bé mới có can đảm gom đàn cừu và rời khỏi thung lũng thần thánh mà chỉ trong mười phút vắn vỏi các bé đã được nếm niềm vui bất tận của thiên đàng.
Khi chia ta hai ngừơi em họ bé nhỏ tại nhà gia đình Marto, Lúcia lại đưa ra lời căn dặn:
“Các em nhớ, không được nói một lời về điều đó với bất cứ ai, không nói với bất cứ ai.”
Cả Jacinta và Francisco cùng trả lời, “Chúng em nhớ. Chúng em sẽ không nói gì với bất cứ ai.”